Ngọn lửa nơi đại ngàn
Sinh ra trong những năm tháng gian khó, tuổi trẻ của ông Lê Đình Vũ đầy ắp những hoài bão lớn. Năm 1957, anh thanh niên dũng cảm rời quê hương, trở thành người chiến sĩ công binh kiên cường. Địa bàn đóng quân của đơn vị anh là vùng núi rừng Sơn La khắc nghiệt, khí hậu vô cùng lạnh giá. Nhiệm vụ rà phá mìn, san lấp hố bom mở đường đòi hỏi sự chính xác và quả cảm vô cùng. Dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù, Vũ cùng đồng đội vẫn thầm lặng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Sự hy sinh thầm lặng của các anh đã giúp bảo vệ an toàn cho các cánh quân vận chuyển nhu yếu phẩm. Trong một chiến dịch ác liệt năm 1960, một tai nạn bom mìn nghiêm trọng đã lấy đi sức khỏe của anh. Phải rời quân ngũ với tấm thân mang thương tật, anh Vũ trở về xã Quảng Châu tiếp tục công tác. Ông đảm nhiệm chức vụ Chỉ huy trưởng quân sự, cống hiến phần sức lực còn lại cho quê hương. Sự nhiệt huyết và lòng trung thành của ông đã mang lại tấm Huân chương Kháng chiến hạng Nhì. Hiện nay, ông đang có cuộc sống an yên bên gia đình tại vùng đất Thượng Bằng La, Lào Cai. Mái tóc đã bạc phơ theo năm tháng nhưng những ký ức thời hoa lửa trong ông chưa bao giờ phai nhạt. Ông vẫn thường kể cho con cháu nghe về những trận đánh, về những người đồng đội cũ đã nằm lại. Tác phong nhanh nhẹn, lối sống giản dị của ông luôn khiến bà con lối xóm vô cùng kính trọng. Bằng cả cuộc đời mình, ông đã viết nên một bản hùng ca thầm lặng nhưng vô cùng rực rỡ.


