NGỌN LỬA NÚI RỪNG – CHUYỆN ĐỜI ÔNG SÙNG SÁY CHU
Ngày ấy, khi núi rừng còn vang tiếng kèn gọi tòng quân, chàng trai Sùng Sáy Chu mới ngoài đôi mươi đã khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, để lại sau lưng nếp nhà trình tường đơn sơ và những buổi lên nương cùng cha mẹ. Bàn chân ông chưa kịp rời khỏi mùi đất mới đã phải hành quân trên những cung đường bom đạn. Trong mưa rừng, trong tiếng máy bay gào rú trên bầu trời, ông cùng đồng đội mở đường, vận chuyển lương thực, băng rừng vượt suối, góp phần cho chiến trường thêm sức mạnh.
NGỌN LỬA NÚI RỪNG – CHUYỆN ĐỜI ÔNG SÙNG SÁY CHU
Trên những dãy núi trập trùng của Mù Cang Chải, nơi những thửa ruộng bậc thang mùa lúa chín vàng như sóng lúa đang chạy theo gió, có một con người đã đi qua hơn nửa thế kỷ cuộc đời với đầy những dấu ấn của thời chiến và thời bình. Đó là ông Sùng Sáy Chu, sinh năm 1945, người con của dân tộc Mông, người đã dành trọn thanh xuân cho Tổ quốc trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ.
Ngày ấy, khi núi rừng còn vang tiếng kèn gọi tòng quân, chàng trai Sùng Sáy Chu mới ngoài đôi mươi đã khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, để lại sau lưng nếp nhà trình tường đơn sơ và những buổi lên nương cùng cha mẹ. Bàn chân ông chưa kịp rời khỏi mùi đất mới đã phải hành quân trên những cung đường bom đạn. Trong mưa rừng, trong tiếng máy bay gào rú trên bầu trời, ông cùng đồng đội mở đường, vận chuyển lương thực, băng rừng vượt suối, góp phần cho chiến trường thêm sức mạnh.
Có những đêm nằm giữa chiến khu, ông nhìn lên bầu trời thăm thẳm chỉ có ánh sao dẫn lối. Những lá thư gửi về bản làng ít ỏi. Nhưng trái tim người lính Mông ấy chưa từng chùng xuống.
Hòa bình lập lại, ông trở về quê hương với bao vết tích của năm tháng chiến trường. Không dừng lại ở đó, ông tiếp tục tham gia công tác địa phương, giữ vững phẩm chất người đảng viên, bền bỉ, giản dị như chính mảnh đất ông sinh ra. Cả đời cống hiến, ông được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng những phần thưởng cao quý: Huy chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất, Huy hiệu 45 năm tuổi Đảng, rồi Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng – những tấm huy hiệu không chỉ là vinh dự của riêng ông mà còn là niềm tự hào của cả gia đình, dòng họ và mảnh đất Mù Cang Chải.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo sương núi, mỗi chiều ngồi bên bếp lửa, ôn lại hành trình đời mình, ông thường kể cho con cháu nghe về những ngày tháng “thời hoa lửa” – nơi tuổi trẻ ông cháy lên như ngọn lửa giữa núi rừng, góp một phần nhỏ bé vào độc lập, tự do của Tổ quốc. Những câu chuyện ấy, với tiếng khèn Mông hòa cùng tiếng lửa tí tách, đã trở thành nguồn động lực cho lớp trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình và tiếp nối truyền thống cha ông.
Cuộc đời ông Sùng Sáy Chu – từ cậu bé nghèo vùng cao đến người chiến sĩ kiên trung, rồi đảng viên mẫu mực – là biểu tượng của lòng trung thành, của sự bền bỉ và niềm tin son sắt với Đảng, với Tổ quốc. Thời hoa lửa năm xưa đã lùi xa, nhưng trong câu chuyện của ông, trong ánh mắt thế hệ đi sau nhìn lên, ngọn lửa ấy vẫn sáng mãi – như đuốc dẫn đường cho muôn đời.
Người viết
Mùa A Sà
Đoàn viên Mồ Dề



