NGỌN LỬA PHAN RANG VÀ KHÚC TRÁNG CA VĨNH CỬU
Có những ngọn lửa được thắp lên từ củi than rồi lụi tàn theo năm tháng. Nhưng cũng có những ngọn lửa được thắp bằng lý tưởng, bằng lòng yêu nước và sự hy sinh của biết bao con người nên mãi mãi không bao giờ tắt. Đó là ngọn lửa của những năm tháng “hoa lửa” hào hùng của dân tộc Việt Nam – nơi mà mỗi cuộc đời, mỗi tên tuổi của các thế hệ cha anh đã hòa vào dáng hình xứ sở. Trong mạch nguồn tri ân thiêng liêng ấy, chúng tôi kính cẩn nghiêng mình nhớ về một người con ưu tú của quê hương Hưng Yên, một người lính đã dành trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc: Đồng chí Thượng sĩ, Trung đội trưởng Nguyễn Đức Phú.
Hôm nay, khi đất nước thanh bình, tiếng súng đã lùi xa, thế hệ trẻ được sống, học tập và trưởng thành trong điều kiện tốt đẹp, giá trị của hòa bình càng trở nên vô giá. Nhìn bầu trời xanh trong và cuộc sống yên bình mỗi ngày, chúng ta lại nhớ về những năm tháng gian lao nhưng đầy kiêu hãnh của lịch sử. Nhớ về người thanh niên Nguyễn Đức Phú, sinh ngày 12 tháng 4 năm 1945 tại mảnh đất Hưng Yên giàu truyền thống văn hiến. Tháng 6 năm 1963, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, đồng chí đã gác lại những hoài bão cá nhân để lên đường nhập ngũ, mang theo ngôi sao vàng trên mũ và lý tưởng cách mạng trong tim.
Ngược dòng thời gian về những năm tháng chiến đấu oanh liệt, mảnh đất Phan Rang – Ninh Thuận đầy nắng, đầy gió chính là nơi lưu dấu những bước chân quả cảm của đồng chí. Trong đội hình của Binh trạm 16 (BT 16), tại "chảo lửa" Phan Rang – cửa ngõ phòng ngự trọng yếu mà kẻ thù điên cuồng bám giữ, Trung đội trưởng Nguyễn Đức Phú đã cùng các đồng đội kiên cường bám trụ dưới mưa bom bão đạn. Giữa cái nắng cháy da của miền duyên hải và làn ranh sinh tử, đồng chí đã mưu trí, dũng cảm chỉ huy trung đội vượt qua muôn vàn gian khổ, giữ vững mạch máu giao thông hậu cần và kiên quyết bẻ gãy ý chí kháng cự của địch. Chiến thắng Phan Rang năm 1975, mở toang cánh cửa phía Nam để đại quân ta tiến về giải phóng Sài Gòn, có một phần mồ hôi, xương máu và công lao thầm lặng của người Trung đội trưởng kiên trung ấy.
Đến tháng 2 năm 1976, khi non sông đã thu về một mối, đồng chí phục viên trở về quê hương. Bản lĩnh của người lính "Bộ đội Cụ Hồ" tiếp tục được đồng chí phát huy trong cuộc sống đời thường. Là một người con Kinh, một giáo dân gương mẫu tại giáo họ Kim Đông, xã Hiệp Cường, huyện Kim Động, tỉnh Hưng Yên, đồng chí luôn sống tốt đời đẹp đạo, là bóng cây đại ngàn che chở, nuôi dạy con cháu thành người và là tấm gương sáng về lòng nhân hậu, đức độ cho xóm giềng noi theo. Hành trình trần thế của đồng chí giờ đây đã khép lại, nhưng những giá trị mà đồng chí để lại vẫn luôn vẹn nguyên.
Là thế hệ đi sau, chúng tôi nhận thức sâu sắc rằng sự tiếp nối truyền thống không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Một việc làm tử tế, một hành động đẹp vì cộng đồng, tinh thần trách nhiệm trong công việc hay ý thức sống có lý tưởng đều là cách để thế hệ hôm nay bày tỏ lòng tri ân đối với những người đã hiến dâng cả cuộc đời cho Tổ quốc như đồng chí Nguyễn Đức Phú. Nhà trường, xã hội và mỗi gia đình chính là nơi gìn giữ, trao truyền những giá trị tinh thần ấy cho thế hệ tương lai, để các em hiểu được ý nghĩa của sự hy sinh và cảm nhận sâu sắc giá trị của hai từ "Hòa bình".
Ngọn lửa của thời hoa lửa năm xưa tại chiến trường Phan Rang được thắp lên bằng lòng yêu nước và tinh thần bất khuất. Ngọn lửa ấy hôm nay đang được gìn giữ bằng tri thức, nhân ái và lòng biết ơn của thế hệ trẻ. Thời gian có thể trôi đi, nhưng những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ đi trước để lại sẽ mãi trường tồn. Và chừng nào lòng biết ơn còn được gìn giữ, chừng nào thế hệ hôm nay còn sống đẹp, sống có ích, thì ngọn lửa cách mạng của những người lính năm xưa vẫn sẽ tiếp tục tỏa sáng, soi đường cho quê hương, đất nước vững bước đi lên trong tương lai.



