Ngọn lửa Plei Me giữa đại ngàn Gia Lai
Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, vùng đất Gia Lai trở thành chiến trường ác liệt của Tây Nguyên. Giữa bom đạn và khói lửa, đồng bào các dân tộc nơi đây vẫn một lòng theo cách mạng, kiên cường bảo vệ buôn làng. Câu chuyện về những đêm tải gạo, nuôi quân quanh khu vực Plei Me là ký ức không thể nào quên của người dân Gia Lai thời hoa lửa.
Những năm 1965 – 1966, vùng Chư Prông, Gia Lai chìm trong khói lửa chiến tranh. Căn cứ Plei Me trở thành nơi diễn ra nhiều trận đánh ác liệt giữa quân ta và quân Mỹ. Bom đạn ngày đêm cày xới núi rừng, nhưng giữa gian khổ ấy, tinh thần yêu nước của đồng bào Tây Nguyên vẫn bừng sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt.
Cựu du kích Ksor H’Blê kể rằng khi ấy ông mới ngoài đôi mươi. Ban ngày, bà con lên rẫy như bình thường để tránh sự nghi ngờ của địch. Nhưng đêm xuống, cả buôn làng lại âm thầm tiếp tế lương thực cho bộ đội.
Những con đường mòn xuyên rừng Ia Púch, Ia Drăng ngày ấy in dấu chân của biết bao người dân gùi gạo, tải đạn. Có những đêm trời mưa lớn, đường rừng trơn trượt, mọi người phải vịn vào nhau mà đi. Không ai dám đốt đuốc vì sợ máy bay địch phát hiện. Tất cả chỉ lặng lẽ bước trong bóng tối của đại ngàn.
Ông H’Blê nhớ nhất là lần một tốp du kích đang vận chuyển lương thực thì máy bay địch quần thảo phía trên. Mọi người phải nằm ép sát xuống bãi cỏ tranh suốt nhiều giờ. Dù đói, dù lạnh, không ai kêu than nửa lời. Khi tiếng máy bay vừa xa dần, đoàn người lại tiếp tục gùi hàng vào căn cứ cho bộ đội.
Có lần, một bà mẹ người Jrai trong làng đem cả ché gạo cuối cùng của gia đình gửi cho chiến sĩ. Bà nói giản dị:
“Bộ đội còn đánh giặc thì dân làng còn nuôi.”
Chính tình cảm mộc mạc mà sâu nặng ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho quân và dân ta vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.
Chiến tranh qua đi, vùng đất Chư Prông hôm nay đã xanh trở lại. Những con đường đất đỏ năm xưa nay rộn ràng tiếng xe, tiếng trẻ em đến trường. Nhưng với những người từng sống trong thời hoa lửa, ký ức về những đêm vượt rừng nuôi quân, về nghĩa tình quân dân giữa đại ngàn Gia Lai vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Câu chuyện ấy không chỉ nhắc nhớ về một thời chiến đấu gian lao mà còn là biểu tượng đẹp của tinh thần đoàn kết, lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng của đồng bào các dân tộc Tây Nguyên trong những năm tháng hào hùng của dân tộc.



