Ngọn lửa Pú Nhung giữa đại ngàn Tây Bắc
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Sùng Phái Sinh (1915–?) là người con ưu tú dân tộc Mông tại xã Pú Nhung, huyện Tuần Giáo, tỉnh Điện Biên. Ông là đội trưởng đội du kích Pú Nhung, nổi tiếng với tinh thần quả cảm, tham gia chiến đấu bảo vệ bản làng (1949-1954) và được Hồ Chủ tịch phong tặng danh hiệu Anh hùng năm 1954
Tây Bắc – vùng đất được ví như “phên dậu” của Tổ quốc, nơi núi non trùng điệp, khí hậu khắc nghiệt và cuộc sống của đồng bào còn nhiều gian khó. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, nơi đây vừa là địa bàn chiến lược, vừa là vùng đất còn thiếu thốn cơ sở cách mạng. Nhưng chính từ những bản làng xa xôi như Pú Nhung, một ngọn lửa đã được thắp lên – ngọn lửa mang tên Sùng Phái Sinh, người con ưu tú của đồng bào Mông. Sinh năm 1915 trong một gia đình nghèo, Sùng Phái Sinh lớn lên giữa cảnh áp bức của thực dân và chế độ thổ ty. Không được học hành đầy đủ, nhưng ông sớm hiểu nỗi đau mất nước và khát vọng đổi thay. Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng là người thẳng thắn, quyết đoán và có uy tín lớn trong dân bản. Năm 1949, khi ánh sáng cách mạng vừa le lói nơi rẻo cao, ông là một trong những người đầu tiên ở Pú Nhung bí mật liên lạc với cán bộ. Ông vận động bà con nuôi giấu cán bộ, tích trữ lương thực, lập tổ sản xuất chống đói. Những việc làm âm thầm ấy đã đặt nền móng cho phong trào cách mạng ở vùng đất vốn được coi là “trắng” này. Đầu năm 1950, ông đứng ra thành lập Đội du kích Pú Nhung chỉ với 6 người, vũ khí thô sơ. Nhưng bằng sự am hiểu địa hình và lối đánh linh hoạt, ông đã biến núi rừng thành chiến trường lợi hại. Những trận phục kích bất ngờ, những bẫy đá, hầm chông được dựng lên khiến quân địch nhiều phen hoảng loạn. Trong các năm 1951–1952, đội du kích nhỏ bé ấy đã đẩy lùi hàng chục cuộc càn quét, đánh bại cả những lực lượng đông và trang bị hiện đại hơn nhiều lần. Dân bản gọi ông là “bóng ma rừng Pú Nhung” – một cái tên thể hiện sự nể phục và tự hào. Cuối năm 1952, trước sự củng cố phòng thủ của địch tại Tây Bắc, đồn Tuần Giáo trở thành mục tiêu quan trọng. Trong nhiệm vụ phối hợp cùng bộ đội chủ lực, Sùng Phái Sinh đã thể hiện tài thao lược hiếm có. Không cần nổ súng, ông dùng chiến thuật tâm lý: cắt nguồn nước, chặn tiếp tế, tung tin giả, tạo sức ép liên tục. Sau nhiều ngày bị vây ép, 25 lính trong đồn đã buộc phải ra hàng. Một chiến thắng không tiếng súng, nhưng có giá trị lớn, góp phần phá vỡ thế kìm kẹp của địch, mở đường cho những chiến dịch lớn sau này. Không chỉ là người chỉ huy giỏi, ông còn là người “giữ dân” bền bỉ. Trong vòng 5 năm, ông cùng đồng đội xây dựng cơ sở cách mạng ở 16 bản, lập hơn 50 tổ sản xuất tự quản. Những tổ chức ấy vừa lao động, vừa bảo vệ bản làng, vừa tiếp tế cho bộ đội. Pú Nhung từ vùng trắng đã trở thành căn cứ vững chắc – một “vành đai đỏ” giữa núi rừng Tây Bắc. Với những đóng góp to lớn, ngày 7 tháng 5 năm 1956, ông được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng Huân chương Quân công hạng Ba. Sau đó, ông tiếp tục được trao nhiều phần thưởng cao quý khác, trở thành tấm gương tiêu biểu cho cán bộ người dân tộc thiểu số. Cuộc đời Sùng Phái Sinh gắn bó trọn vẹn với núi rừng Tây Bắc. Tên ông được đặt cho một con đường ở thành phố Điện Biên Phủ. Ông yên nghỉ tại nghĩa trang liệt sĩ Tuần Giáo, bên cạnh những người con kiên trung khác của núi rừng. Nhắc đến ông là nhắc đến một con người bình dị mà phi thường – người đã thắp lên ngọn lửa cách mạng từ nơi rừng sâu, biến niềm tin thành sức mạnh, biến lòng dân thành thế trận. Ngọn lửa ấy vẫn cháy mãi, soi sáng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



