Ngọn lửa rực cháy từ những trang nhật ký
Ngọn lửa rực cháy từ những trang nhật ký
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, chiến tranh không chỉ hiện lên với tiếng súng, tiếng bom khốc liệt mà còn lấp lánh những tâm hồn lãng mạn nhưng vô cùng kiên cường. Qua những trang nhật ký để lại, câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã trở thành một "khúc tráng ca" bất tử, truyền ngọn lửa nhiệt huyết cho thế hệ sinh viên khóa 48 chúng tôi hôm nay. Sinh ra trong một gia đình trí thức tại Hà Nội, thay vì chọn cuộc sống bình yên nơi Thủ đô, người con gái trẻ ấy đã tình nguyện dấn thân vào chiến trường Quảng Ngãi – một trong những nơi ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Dưới lăng kính của một người trẻ hiện đại, tôi tự hỏi điều gì đã khiến một cô gái đôi mươi từ biệt gia đình để đi vào nơi "hòn tên mũi đạn"? Câu trả lời chính là lý tưởng sống cao đẹp; chị đi theo tiếng gọi của Tổ quốc với tâm thế sẵn sàng hy sinh, lấy tình yêu thương đồng chí, đồng đội làm động lực để vượt qua mọi gian khổ của thời đại.
“Thời hoa lửa” ấy hiện lên qua những trang viết đầy xúc cảm, nơi chị không chỉ ghi lại những ca mổ dưới hầm tối hay những cơn sốt rét rừng hành hạ, mà còn gửi gắm những dòng tâm sự đầy chất thơ rằng “đời người phải trải qua giông tố nhưng không được cúi đầu trước giông tố”. Sự khốc liệt của chiến tranh không làm mòn đi sự nhân văn trong tâm hồn chị; giữa cái chết cận kề, chị vẫn dành tình cảm tha thiết cho người mẹ nơi quê nhà, cho miền Bắc yêu dấu và cho những bệnh nhân mà chị chăm sóc như người thân ruột thịt. Hình ảnh chị ngã xuống vào ngày 22/6/1970 khi mới 28 tuổi, một tay vẫn giữ chặt súng để bảo vệ thương binh, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho một thanh xuân rực rỡ và bi tráng.
Là một sinh viên K48 của Trường Ngoại ngữ, đọc lại câu chuyện của chị, tôi nhận thấy mình thật may mắn khi được sống trong hòa bình. Nếu "thời hoa lửa" của chị là cầm súng, cầm dao mổ để cứu người và giữ đất, thì "thời hoa lửa" của chúng tôi hôm nay chính là học tập và cống hiến. Trách nhiệm của chúng tôi là phải trau dồi ngôn ngữ, trở thành cầu nối vững chắc để đưa lịch sử hào hùng và những tấm gương hy sinh của dân tộc Việt Nam ra với bạn bè quốc tế. Sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ cha anh, giữ vững tinh thần nhiệt huyết như lời chị từng nhắn nhủ, chính là mục tiêu mà mỗi đoàn viên, sinh viên cần hướng tới. Câu chuyện về bác sĩ Đặng Thùy Trâm sẽ không bao giờ cũ, bởi nó luôn nhắc nhở chúng tôi rằng thanh xuân chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết sống vì những giá trị cao cả. Ngọn lửa từ tâm hồn chị sẽ còn mãi thắp sáng con đường học tập và rèn luyện của thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay.



