Bài viết

NGỌN LỬA SỐNG CỦA ĐIỆN BIÊN

Ninh Bình19/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện lịch sử khi đọc lại, tôi luôn thấy tim mình lặng đi. Không phải bởi những con số hay chiến công được ghi trong sách giáo khoa, mà bởi phía sau đó là một con người bằng xương bằng thịt - biết đau, biết sợ, biết yêu thương- nhưng vẫn sẵn sàng hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc. Phan Đình Giót là một con người như thế.

Là giáo viên của Trường Tiểu học Tân Thịnh, mỗi lần đứng trên bục giảng kể cho học sinh nghe về Chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi luôn xúc động nhất khi nhắc đến hình ảnh người chiến sĩ đã lấy chính thân mình lấp lỗ châu mai.Tôi thường tự hỏi: Điều gì đã khiến một con người có thể vượt lên nỗi sợ hãi của cái chết để hành động như vậy? Có lẽ, đó là tình yêu nước lớn hơn chính bản thân mình.

Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo ở Hà Tĩnh. Tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày đói khổ và áp bức. Ông hiểu thế nào là cảnh mất nước, hiểu nỗi cơ cực của người dân dưới ách thực dân. Và cũng chính vì thế, khi Tổ quốc gọi tên, ông đã chọn khoác áo lính.

Trong trận đánh Him Lam mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, quân ta gặp sự chống trả quyết liệt của địch. Hỏa lực từ lỗ châu mai bắn dữ dội khiến nhiều chiến sĩ ngã xuống. Giữa thời khắc cam go ấy, Phan Đình Giót dù đã bị thương vẫn tiếp tục bò lên phía trước. Rồi ông dùng chính thân mình để bịt kín họng súng quân thù. Mỗi lần đọc đến chi tiết ấy, tôi đều nghẹn lòng. Bởi tôi nghĩ đến tuổi của ông khi ấy còn rất trẻ. Ông cũng từng có những ước mơ giản dị như bao người: một mái nhà yên bình, một cuộc sống không còn chiến tranh, một ngày được trở về quê mẹ. Nhưng cuối cùng, ông đã chọn để lại tuổi thanh xuân nơi chiến hào để đổi lấy hòa bình cho dân tộc.

Ngày hôm nay, khi nhìn những học sinh của mình tung tăng dưới sân trường, được cắp sách đến lớp trong hòa bình, tôi càng thấm thía hơn giá trị của sự hy sinh ấy. Các em sinh ra khi đất nước không còn tiếng bom rơi đạn nổ. Có em chưa từng biết đến những năm tháng gian khổ mà cha ông đã đi qua. Vì vậy, tôi luôn mong rằng qua từng bài học lịch sử, các em sẽ hiểu rằng nền hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người như Phan Đình Giót.

Lịch sử đôi khi không nằm ở những điều lớn lao xa vời. Lịch sử có thể bắt đầu từ một bài học trên lớp, từ ánh mắt chăm chú của học trò, từ khoảnh khắc một đứa trẻ hỏi tôi:

- “Cô ơi, chú ấy có đau không?”

Tôi đã lặng đi vài giây trước câu hỏi ấy.

Rồi tôi trả lời:

- “Có lẽ là đau lắm. Nhưng chú yêu đất nước mình còn nhiều hơn.”

Tôi tin rằng, điều quý giá nhất khi dạy lịch sử không chỉ là giúp học sinh nhớ một cái tên hay một sự kiện. Điều quan trọng hơn là gieo vào tâm hồn các em lòng biết ơn, niềm tự hào dân tộc và ý thức sống đẹp.

Ngọn lửa từ sự hy sinh của Phan Đình Giót năm xưa có thể đã bừng sáng giữa chiến trường Điện Biên khói lửa, nhưng dư âm của nó vẫn còn cháy mãi đến hôm nay - trong những trang sách, trong lớp học nhỏ thân quen và trong trái tim của mỗi người Việt Nam yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn