Ngọn lửa sưởi ấm bên suối Khuổi Mương
Ký ức về sự thấu hiểu gian khổ, tinh thần thương yêu chiến sĩ sâu sắc và bài học ứng xử thấu tình đạt lý của Bác Hồ dành cho các bảo vệ giữa đêm đông buốt giá bên bờ suối Khuổi Mương.
Trong những năm kháng chiến chống Pháp, suối Khuổi Mương (thuộc vùng căn cứ ATK Định Hóa, Thái Nguyên) là một trong những điểm dừng chân bí mật của Bác Hồ và các đồng chí bảo vệ trên đường di chuyển công tác. Đêm ở lòng suối rừng Việt Bắc, gió lùa qua các khe đá buốt giá, sương xuống dày đặc làm trôi đầm đìa cả mái lán bạt dã chiến.
Đại tá Nguyễn Phú Chút nhớ lại, vào một đêm đông năm 1949, ông được phân công trực gác vòng ngoài ở bờ suối Khuổi Mương. Trời rét đậm, nhiệt độ xuống rất thấp, dù đã quấn chặt chiếc chăn mỏng ngang người nhưng cái lạnh vẫn thấu vào tận xương thịt làm đôi chân ông tê dại, môi run lên bập bẹ.
Khoảng 2 giờ sáng, thấy ngọn đèn dầu trong lán Bác vẫn tỏa sáng, ông Chút định bước nhẹ qua để kiểm tra quanh khu vực. Đúng lúc đó, Bác Hồ từ trong lán bước ra. Thấy người chiến sĩ trẻ đang đứng co quắp dưới gốc cây bên bờ suối, Bác lặng lẽ đi lại gần, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ông Chút rồi nhẹ nhàng dắt ông vào trong lán.
Bác ngồi xuống bệ đá, tự tay gạt lớp tàn tro bên bếp lửa dã chiến, nhặt mấy thanh củi khô bỏ thêm vào để ngọn lửa bùng cháy hồng rực. Bác bảo ông Chút ngồi xuống sát bếp lửa, rồi lấy chiếc chăn dạ của Bác quấn thêm lên vai người lính trẻ.
Bác nhìn Đại tá Nguyễn Phú Chút với đôi mắt bao dung, trìu mái và ôn tồn dặn dò:
"Chú gác đêm giữ an toàn cho Bác và căn cứ là rất tốt, nhưng phải biết tự giữ ấm cho bản thân. Có sức khỏe thì mới bám trụ đường dài được. Đứng gác đêm rét thế này, chú không được đứng yên một chỗ, phải vận động nhẹ đôi chân cho máu huyết lưu thông. Người chiến sĩ cách mạng muốn đánh thắng địch thì trước hết phải biết chiến thắng cái rét, cái đói và biết bảo vệ chính mình."
Bác còn tự tay đun một ấm nước nóng, rót ra bát mời ông Chút uống để giữ ấm bụng trước khi ông tiếp tục ca gác.
Hơi ấm từ ngọn lửa suối Khuổi Mương và tình thương yêu bao la, sự chăm lo tỉ mỉ của Bác Hồ đêm ấy đã trở thành ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm khảm Đại tá Nguyễn Phú Chút, sưởi ấm và tiếp thêm nghị lực cho ông suốt những năm tháng nếm mật nằm gai của cuộc kháng chiến gian lao.



