Bài viết

Ngọn lửa sưởi ấm đêm đông Việt Bắc và bài học về lòng nhân ái của Bác

Hồ Chí Minh

24/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một ký ức sâu sắc mà những chiến sĩ cận vệ từng phục vụ Bác Hồ tại chiến khu Việt Bắc trong những năm kháng chiến chống Pháp chẳng thể nào quên. Mùa đông năm 1951, rét đậm bao trùm khắp đại ngàn. Gió bấc thổi hun hút qua từng khe núi, cái lạnh cắt da cắt thịt như muốn làm tê dại từng ngón tay. Giữa đại ngàn thiếu thốn, gian khổ, Bác vẫn sống trong một căn túp nhỏ đơn sơ, ngày ngày miệt mài làm việc bên chiếc bàn gỗ dẹp.

Thấy Bác tuổi đã cao lại chỉ có độc một chiếc áo bông cũ đã sờn vai, nhiều chỗ phải vá khéo, anh em cận vệ không khỏi xót xa. Ai cũng lo Bác bị lạnh, nhất là những đêm Bác thức thức trắng để thức chỉ đạo chiến dịch. Một hôm, mấy anh em bàn nhau gom góp chút vải thô và bông sạch, lén nhờ người may riêng cho Bác một chiếc áo bông mới thật dày, thật ấm. Họ hào hứng chờ đợi khoảnh khắc trao chiếc áo này, hy vọng sự chăm chút nhỏ bé của mình sẽ giúp Bác bớt đi cái rét của mùa đông chiến khu.

Đêm đó, trời rét buốt giá. Anh cận vệ kính cẩn nâng chiếc áo bông mới, còn nguyên mùi vải mới, trân trọng trao tận tay Bác. Bác nâng chiếc áo lên, ngắm nghía kỹ lưỡng từng đường kim mũi chỉ khéo léo. Bác mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt toát lên vẻ xúc động trước tình cảm của anh em. Nhưng rồi, Bác dừng lại, cẩn thận đặt chiếc áo xuống bàn chứ không mặc vào.

Bác nhìn anh em cận vệ, giọng trầm ấm nhưng đượm nỗi băn khoăn: – Các chú lo cho Bác thế này là rất tốt. Nhưng Bác hỏi thật, ngoài mặt trận kia, các chiến sĩ của chúng ta đã có đủ áo ấm để mặc chưa? Những anh em làm nhiệm vụ canh gác suốt đêm giữa rừng sâu, họ đã có áo bông dày thế này chưa?

Anh cận vệ ngập ngừng, cúi đầu khẽ đáp: – Thưa Bác... lực lượng ta còn nhiều thiếu thốn lắm ạ. Nhiều chiến sĩ ở tiền tuyến hay ngoài vọng gác vẫn chỉ có một chiếc áo vải mỏng, đêm xuống phải đốt lửa để sưởi cho bớt rét...

Nghe đến đó, Bác lặng người đi. Ánh mắt Bác nhìn ra khoảng không tăm tối ngoài cửa sổ, chứa chan niềm thương xóm khôn nguôi. Bác thở dài, tay xoa nhẹ lên chiếc áo mới rồi xếp lại thật gọn gàng. Bác ôn tồn nói: – Bác ở đây dù sao cũng có mái nhà che gió, có bếp lửa thỉnh thoảng sưởi ấm. So với các chiến sĩ đang chịu rét dưới hào giao thông hay đứng gác giữa đêm sương, Bác thế này là hạnh phúc lắm rồi. Chiếc áo này, các chú hãy mang trao lại cho đồng chí nào đang gác đêm ở vọng gác ngoài kia, hoặc gửi gấp ra mặt trận cho anh em bộ đội.

Nói rồi, Bác lại khoác lên mình chiếc áo bông cũ đã ngả màu, lặng lẽ ngồi xuống bàn tiếp tục làm việc dưới ánh đèn dầu tù mù.

Một câu chuyện giản dị nhưng khắc họa trọn vẹn nét đẹp tâm hồn của Vị Lãnh tụ kính yêu. Giữa những năm tháng "thời hoa lửa" gian lao mà vô cùng hào hùng ấy, chính tình yêu thương bao la và sự sẻ chia sâu sắc của Bác đã trở thành ngọn lửa ấm áp nhất, tiếp thêm sức mạnh cho hàng triệu người con Việt Nam vững tin vào ngày chiến thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn