Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ngọn lửa Tà Mực

Câu chuyện: Ngọn lửa Tà Mực Mùa đông năm 1951, núi rừng Sơn Tây chìm trong những cơn mưa lạnh. Dòng suối Tà Mực cuộn chảy giữa đại ngàn, hai bên là những cánh rừng già bạt ngàn. Trong những ngôi nhà sàn đơn sơ của đồng bào Ca Dong, tiếng cồng chiêng đã nhường chỗ cho những cuộc họp bí mật của cán bộ và du kích. Chiều hôm ấy, già làng Đinh Rin đứng trước bếp lửa, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía con đường mòn dẫn xuống đồng bằng. Ông biết quân địch đang chuẩn bị mở một cuộc càn quét lớn lên chiến khu Sơn Tây. Nếu chúng chiếm được Tà Mực, căn cứ cách mạng sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng. Khi màn đêm buông xuống, từng tốp du kích bí mật tập trung bên bờ suối. Người mang giáo mác, người cầm súng trường cũ, có người chỉ có một con dao quắm bên hông. Nhưng trong ánh mắt của họ đều cháy lên một niềm tin mãnh liệt: quyết bảo vệ quê hương. Đơn vị Vũ trang 89 cũng đã có mặt từ chiều. Đồng chí chỉ huy trải tấm bản đồ lên một phiến đá, nhỏ giọng phân công nhiệm vụ. Các chiến sĩ chia nhau chốt giữ những vị trí hiểm yếu, tận dụng từng gốc cây, từng mỏm đá làm công sự. Rạng sáng hôm sau, tiếng súng đầu tiên vang lên, xé tan màn sương dày đặc. Quân địch từ dưới thung lũng tràn lên, tưởng rằng chỉ cần vài giờ là có thể chiếm được Tà Mực. Nhưng chúng không ngờ, mỗi gốc cây, mỗi tảng đá ở nơi đây đều trở thành pháo đài. Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ. Tiếng súng, tiếng hò reo của quân dân Sơn Tây hòa cùng tiếng thác đổ tạo thành bản hùng ca giữa đại ngàn. Có những chiến sĩ ngã xuống nhưng đồng đội vẫn tiếp tục tiến lên. Có những người dân vừa tải đạn, vừa tiếp nước cho bộ đội dưới làn đạn. Đến xế chiều, quân địch buộc phải tháo chạy. Lá cờ đỏ sao vàng được cắm trên đỉnh đồi Tà Mực, tung bay trong gió núi. Mọi người ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa cùng niềm vui chiến thắng. Nhiều năm sau, khi nhắc lại Chiến thắng Tà Mực, những người già ở Sơn Tây vẫn nói rằng đó không chỉ là một trận đánh. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, là ý chí quật cường của quân và dân Sơn Tây, ngọn lửa đã được truyền

Quảng Ngãi07/08/2026Xã Sơn Tây (Đoàn xã Sơn Tây)11 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Ngọn lửa Tà Mực

Mùa đông năm 1951, núi rừng Sơn Tây chìm trong những cơn mưa lạnh. Dòng suối Tà Mực cuộn chảy giữa đại ngàn, hai bên là những cánh rừng già bạt ngàn. Trong những ngôi nhà sàn đơn sơ của đồng bào Ca Dong, tiếng cồng chiêng đã nhường chỗ cho những cuộc họp bí mật của cán bộ và du kích.

Chiều hôm ấy, già làng Đinh Rin đứng trước bếp lửa, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía con đường mòn dẫn xuống đồng bằng. Ông biết quân địch đang chuẩn bị mở một cuộc càn quét lớn lên chiến khu Sơn Tây. Nếu chúng chiếm được Tà Mực, căn cứ cách mạng sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng.

Khi màn đêm buông xuống, từng tốp du kích bí mật tập trung bên bờ suối. Người mang giáo mác, người cầm súng trường cũ, có người chỉ có một con dao quắm bên hông. Nhưng trong ánh mắt của họ đều cháy lên một niềm tin mãnh liệt: quyết bảo vệ quê hương.

Đơn vị Vũ trang 89 cũng đã có mặt từ chiều. Đồng chí chỉ huy trải tấm bản đồ lên một phiến đá, nhỏ giọng phân công nhiệm vụ. Các chiến sĩ chia nhau chốt giữ những vị trí hiểm yếu, tận dụng từng gốc cây, từng mỏm đá làm công sự.

Rạng sáng hôm sau, tiếng súng đầu tiên vang lên, xé tan màn sương dày đặc. Quân địch từ dưới thung lũng tràn lên, tưởng rằng chỉ cần vài giờ là có thể chiếm được Tà Mực. Nhưng chúng không ngờ, mỗi gốc cây, mỗi tảng đá ở nơi đây đều trở thành pháo đài.

Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ. Tiếng súng, tiếng hò reo của quân dân Sơn Tây hòa cùng tiếng thác đổ tạo thành bản hùng ca giữa đại ngàn. Có những chiến sĩ ngã xuống nhưng đồng đội vẫn tiếp tục tiến lên. Có những người dân vừa tải đạn, vừa tiếp nước cho bộ đội dưới làn đạn.

Đến xế chiều, quân địch buộc phải tháo chạy. Lá cờ đỏ sao vàng được cắm trên đỉnh đồi Tà Mực, tung bay trong gió núi. Mọi người ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa cùng niềm vui chiến thắng.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại Chiến thắng Tà Mực, những người già ở Sơn Tây vẫn nói rằng đó không chỉ là một trận đánh. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, là ý chí quật cường của quân và dân Sơn Tây, ngọn lửa đã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Ngày nay, Tà Mực đã đổi thay. Những con đường bê tông nối dài đến từng bản làng, trẻ em ríu rít đến trường. Nhưng mỗi khi đứng bên dòng suối năm xưa, người dân Sơn Tây vẫn nhớ về ngọn lửa Tà Mực – ngọn lửa của niềm tin và lòng trung dũng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa Tà Mực | Câu chuyện thời hoa lửa