Ngọn lửa Thành Cổ
Ông Nguyễn Văn Thành là một trong những chiến sĩ từng chiến đấu trong Trận Thành cổ Quảng Trị 1972 – một trong những trận chiến ác liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Sau chiến tranh, ông nhiều lần trở lại thăm di tích và kể lại những ký ức không thể quên.
Mùa hè năm 1972, chiến trường Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi diễn ra cuộc chiến đấu rất khốc liệt. Các đơn vị bộ đội phải bám trụ trong khu thành nhỏ hẹp nhưng liên tục chịu bom pháo dày đặc. Ông Nguyễn Văn Thành khi đó là một chiến sĩ trẻ mới ngoài hai mươi tuổi. Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ giữ một đoạn tường thành và ngăn chặn các đợt tấn công của đối phương. Mỗi ngày, pháo rơi xuống gần như không ngớt. Ông kể rằng nhiều lúc đất đá và khói bụi phủ kín cả khu thành. Các chiến sĩ phải đào hầm trú tạm ngay trong những đống gạch vỡ. Dù điều kiện rất khó khăn, mọi người vẫn kiên cường bám trụ. Có lần trong một đợt pháo kích, một đồng đội của ông bị thương nặng. Ông và một số chiến sĩ khác đã nhanh chóng đưa người bạn của mình xuống hầm để sơ cứu. Sau đó họ tiếp tục trở lại vị trí chiến đấu. Những ngày tháng ở Thành cổ Quảng Trị là quãng thời gian mà ông Thành không bao giờ quên. Ông nói rằng điều giúp họ vượt qua mọi gian khổ chính là tình đồng đội và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất. Sau chiến tranh, Thành cổ Quảng Trị trở thành một di tích lịch sử đặc biệt, nơi tưởng nhớ những người đã chiến đấu và hy sinh. Mỗi lần trở lại nơi này, ông Nguyễn Văn Thành lại lặng lẽ thắp một nén hương cho các đồng đội đã nằm lại trong những ngày tháng hoa lửa của đất nước.



