Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA THANH XUÂN

Bà Vũ Thị Thanh Thị, sinh năm 1952 – một nữ thanh niên xung phong

Ninh Bình14/04/2026Trần Thị Nga (Xóm 13 xã Hồng Phong, tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng ba, gió từ cánh đồng làng Âm thổi về mang theo mùi bùn đất quen thuộc. Con đường xóm 13, xã Hồng Phong hôm nay đã bê tông hóa khang trang, nhưng ít ai biết rằng, nơi đây từng tiễn đưa biết bao người con ưu tú lên đường trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Trong số đó có bà Vũ Thị Thanh Thị, sinh năm 1952 – một nữ thanh niên xung phong của quê hương.

Năm 1970, khi vừa tròn 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, bà Thị đã viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Ngày lên đường, hành trang của bà chỉ là vài bộ quần áo, chiếc nón lá và lời dặn nghẹn ngào của mẹ:
“Con đi giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về…”

Không một chút do dự, bà bước lên xe, mang theo cả tuổi xuân gửi lại cho Tổ quốc.

Ở tuyến lửa, nhiệm vụ của bà và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt để chi viện cho tiền tuyến. Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại đối mặt với hiểm nguy từng giờ, từng phút.

Bom rơi, đất đá vùi lấp, nhưng khi tiếng nổ vừa dứt, những cô gái thanh niên xung phong lại lao ra đường, tay cuốc, tay xẻng, bất chấp hiểm nguy.

Bà Thị khi ấy nhỏ người, nhưng rất nhanh nhẹn và gan dạ. Đồng đội vẫn nhớ hình ảnh cô gái quê làng Âm, áo nâu sẫm màu đất, tóc buộc gọn sau gáy, luôn là người xung phong đi đầu mỗi khi có nhiệm vụ khó.

Có những đêm mưa bom kéo dài, cả tổ phải làm việc xuyên đêm để thông đường. Bùn đất lấm lem, tay chân rớm máu, nhưng không ai lùi bước. Bà Thị thường động viên đồng đội:
“Đường thông thì xe mới qua, xe qua thì tiền tuyến mới thắng… cố lên các chị em!”

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của bà phải khẩn trương sửa chữa một đoạn đường bị đánh phá nặng. Khi mọi người đang tập trung san lấp, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ.

Sau tiếng nổ ấy, nhiều đồng đội đã bị thương. Bà Thị dù bị choáng, vẫn gượng dậy, cùng mọi người đưa thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm. Hình ảnh ấy đã in sâu trong ký ức của những người cùng đơn vị – một cô gái nhỏ bé nhưng đầy nghị lực và tinh thần dũng cảm.

Chiến tranh qua đi, bà trở về quê hương – làng Đài Môn, xóm 13, xã Hồng Phong, nay thuộc Ninh Bình.

Không còn bom đạn, bà lại trở về với ruộng đồng, với cuộc sống đời thường giản dị. Những năm tháng thanh niên xung phong gian khổ trở thành ký ức, nhưng cũng là niềm tự hào theo bà suốt cuộc đời.

Bà ít khi kể về chiến tranh, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Ngày ấy ai cũng vậy thôi, Tổ quốc cần thì mình đi…”

Hôm nay, trên mảnh đất quê hương đang từng ngày đổi mới, câu chuyện về bà Vũ Thị Thanh Thị vẫn được nhắc lại như một minh chứng sống động cho tinh thần dũng cảm, sẵn sàng hy sinh của thế hệ thanh niên thời hoa lửa.

Đó không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ đã gửi trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn