NGỌN LỬA THANH XUÂN BẤT TỬ GIỮA NƠI TUYẾN LỬA
Mỗi quốc gia đều có một thế hệ thanh niên vàng, những người đã viết nên lịch sử bằng chính máu và tuổi trẻ của mình, và ở Việt Nam, thế hệ ấy thuộc về "thời hoa lửa" – những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nơi mà thanh xuân của mỗi người lính vừa rực rỡ như hoa, vừa rực cháy trong lửa đạn. Giữa hàng vạn đóa hoa kiên cường ấy, hình ảnh Liệt sĩ, Bác sĩ Đặng Thùy Trâm tỏa sáng như một biểu tượng vĩ đại cho lòng yêu nước, tình cốt nhục đồng bào và một tâm hồn thanh cao, bất khuất. Sinh ra trong một gia đình trí thức có truyền thống ngành y tại Hà Nội, Đặng Thùy Trâm có mọi điều kiện để sống một cuộc đời bình yên, nhung lụa giữa lòng thủ đô, thế nhưng nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, người con gái tuổi đôi mươi với mái tóc thề duyên dáng đã tình nguyện gác lại bút nghiên, ba lô trên vai vượt dãy Trường Sơn huyền thoại. Đôi chân nhỏ bé ấy đã đi bộ hàng tháng trời qua muôn vàn thác ghềnh để đến với chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi – nơi lúc bấy giờ đang là một trong những vùng đất bị bom đạn cày xới khốc liệt nhất, để rồi tại bệnh viện dã chiến, chị không chỉ làm nhiệm vụ của một bác sĩ, mà còn làm việc với tư cách của một người chị, người mẹ, một chỗ dựa tinh thần duy nhất cho các thương bệnh binh. Giữa điều kiện y tế thiếu thốn trăm bề, thiếu thuốc men, thiếu cả ánh sáng, chị đã dùng đôi bàn tay mềm mại của mình để thực hiện hàng trăm ca mổ dưới hầm tối, giành giật từng hơi thở của đồng đội từ tay tử thần, và mỗi khi một người lính ngã xuống, trái tim nhạy cảm của người con gái Hà Nội lại rỉ máu khi chị khó có cho đồng đội, khóc cho những người mẹ miền Nam mong con, để rồi ngày mai lại gượng dậy tiếp tục chiến đấu. Nếu chiến trường mài giũa cho chị một tinh thần thép, thì những dòng nhật ký lại là nơi lưu giữ một tâm hồn vô cùng lãng mạn và trong trẻo, nơi người ta thấy một Đặng Thùy Trâm biết yêu cái đẹp của bông hoa rừng, biết bâng khuâng trước một buổi chiều mưa, cũng có những phút giây chạnh lòng nhớ mẹ, nhớ Hà Nội da diết, nhưng trên tất cả vẫn là lời thề sắt son với lý tưởng cách mạng rằng đời mình là một bài ca chiến đấu, bài ca ấy có những nốt nhạc vô cùng trầm ai nhưng lại có những nốt cao vút vô cùng hào hùng. Vào ngày 22 tháng 6 năm 1970, bầu trời Đức Phổ nhuộm đen bởi một trận càn quét khủng khiếp của quân đội Mỹ, để bảo vệ các thương binh và đồng đội rút lui an toàn vào lòng núi, Đặng Thùy Trâm đã một mình ở lại cản địch và ngã xuống khi tuổi đời vừa tròn 28 – cái tuổi đẹp nhất của người phụ nữ, tay vẫn ghì chặt khẩu súng, máu của chị hòa vào đất mẹ Quảng Ngãi. Chị ngã xuống, nhưng cuốn nhật ký của chị đã làm lay động ngay cả trái tim của những người lính phía bên kia chiến tuyến, được lưu giữ như một báu vật nhân văn suốt hơn 30 năm trước khi trở về với gia đình, để rồi dù đã nằm lại trong lòng đất mẹ hơn nửa thế kỷ, ngọn lửa từ tâm hồn chị chưa bao giờ tắt, câu chuyện cuộc đời chị và những trang nhật ký "thời hoa lửa" đã trở thành tấm gương soi chiếu, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay đang được sống trong hòa bình hiểu rõ hơn về cái giá của độc lập, từ đó sống trách nhiệm hơn và cống hiến nhiều hơn cho đất nước.



