NGỌN LỬA THANH XUÂN BẤT TỬ: LIỆT SĨ, BÁC SĨ ĐẶNG THÙY TRÂM
Từ bỏ giảng đường Y khoa Thủ đô hoa lệ, người con gái Hà thành tú lệ Đặng Thùy Trâm đã chọn khói lửa chiến trường làm nơi tỏa sáng rực rỡ nhất. Chị ngã xuống khi tuổi hai mươi còn đang dang dở, nhưng trái tim mang lửa nhiệt huyết và lý tưởng cống hiến cao đẹp của chị vẫn mãi nhịp đập, truyền ngọn lửa thiêng liêng cho hàng triệu trái tim tuổi trẻ Việt Nam hôm nay.
Giữa những năm tháng đất nước oằn mình trong mưa bom bão đạn, có những ngã rẽ cuộc đời đã tạc vào lịch sử. Năm 1966, mang theo bầu nhiệt huyết sôi trào của tuổi trẻ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm kiên quyết từ chối chốn hậu phương bình yên, gác lại những mộng mơ thanh xuân để bước vào chiến trường Đức Phổ (Quảng Ngãi) vô cùng ác liệt. Hành trang chị mang theo vào Nam không chỉ là tấm bằng tốt nghiệp loại ưu, mà còn là một trái tim rực lửa yêu thương, sẵn sàng "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Giữa chốn rừng thiêng nước độc, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng manh như sợi tóc, chị hiện lên như một "bà tiên" dịu hiền nơi tuyến lửa. Bệnh xá dã chiến không có tiện nghi, thiếu thốn đủ bề, nhưng chưa bao giờ vắng nụ cười lạc quan và đôi bàn tay ấm áp của chị. Chị giành giật từng sinh mệnh từ tay tử thần, vỗ về nỗi đau rỉ máu của những người lính trẻ. Đôi vai gầy yếu ấy không chỉ gánh vác sứ mệnh thiêng liêng của một người thầy thuốc, mà còn chất chứa trọn vẹn tình đồng chí, đồng bào sâu nặng.
Không chỉ là thiên thần áo trắng, Đặng Thùy Trâm còn là người chiến sĩ kiên trung tay súng tay dao mổ. Ngày 22 tháng 6 năm 1970 định mệnh, trong vòng vây trùng điệp của kẻ thù, để bảo vệ thương binh và đồng đội an toàn rút lui, chị đã dũng cảm ở lại cản bước tiến của địch và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Chị ngã xuống mảnh đất Đức Phổ thân thương khi chưa tròn 28 tuổi. Máu của chị đã nhuộm thắm thêm màu cờ Tổ quốc.
Chị đi xa, nhưng cuốn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" để lại đã trở thành bản trường ca bất diệt về một thời hoa lửa. Những dòng chữ viết vội giữa hai trận đánh là minh chứng hùng hồn nhất cho một thế hệ "chỉ biết quên mình cho Tổ quốc sống rạng danh". Tấm gương của liệt sĩ Đặng Thùy Trâm sẽ mãi là khúc tráng ca hào hùng, thôi thúc mỗi đoàn viên, sinh viên Đại học Quy Nhơn hôm nay sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa, xứng đáng với sự hy sinh máu xương của thế hệ cha anh.



