Anh hùng Lao động

Ngọn lửa thanh xuân của Bác sĩ Đặng Thùy Trâm

Một nữ bác sĩ trẻ từ Hà Nội tình nguyện vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Câu chuyện về lòng nhân ái, sự hy sinh quên mình để cứu chữa thương binh giữa mưa bom bão đạn minh chứng cho một trái tim dũng cảm và thuần khiết.

Quảng Ninh27/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Nữ đoàn viên ưu tú – Bác sĩ Đặng Thùy Trâm” đã trở thành biểu tượng và niềm tự hào của một thế hệ cầm súng vào giai đoạn lịch sử không thể nào quên của dân tộc Việt Nam; là tấm gương cho thế hệ trẻ hôm nay, những người sinh ra và lớn lên sau chiến tranh, chưa từng nếm trải trận mạc, gian khổ, mất mát và hy sinh.

Chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình tri thức mà có cha là Bác sĩ, mẹ là Dược sĩ. Chị sinh ra tại Huế năm 1942 và hy sinh năm 1970. Năm 10 tuổi chị được kết nạp vào Đội Thiếu niên tháng Tám; đến tháng 9 năm 1952, chị được bầu vào Ban Chỉ huy Đội thôn Duy Tình, Hậu Lộc, Thanh Hóa. Từ tháng 9 năm 1952 cho đến năm 1957, chị được bầu vào Ban Chỉ huy đội Thiếu niên. Ngày 01 tháng 4 năm 1960, chị được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động tại Chi đoàn lớp 9C của Trường Chu Văn An. Niên khóa 1960-1961, chị được công nhận là “Đoàn viên ưu tú” của Trường Chu Văn An. Từ năm 1961 đến 1966, chị được nhà trường tặng giấy khen về thành tích học tập, hai lần chị được Đoàn trường tặng bằng khen “Đoàn viên ưu tú”, tặng huy hiệu “Đoàn viên Điện Biên Ấp Bắc” và huy hiệu “Đoàn viên Thanh niên 3 sẵn sàng”. Bên cạnh đó chị được 2 lần Trường Đại học Y Hà Nội tặng bằng khen “Sinh viên tiên tiến” và một lần khen vì “Tích cực học tập và công tác”.

Bác sĩ Đặng Thùy Trâm tốt nghiệp Đại học Y Hà Nội năm 1966. Thời điểm đó bác sĩ Đặng Thùy Trâm có thể tìm được cho mình một công việc tốt theo đúng ngành nghề. Nhưng theo tiếng gọi cuả miền Nam ruột thịt, người con gái ấy đã xung phong vào miền Nam chiến đấu nơi mà những chiến sĩ của ta đang chiến đấu ác liệt nhất, anh dũng nhất.

Chị đã thể hiện quan điểm sống, lý tưởng cách mạng của mình và thế hệ thanh niên thời bấy giờ trên trang đầu nhật ký của mình qua những dòng nổi tiếng của văn hào N.A.Ostrotsky: “…Đời người ta chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi phải xót xa ân hận vì những năm tháng sống hoài, sống phí,… để khi nhắm mắt xuôi tay ta có thể nói rằng: Cả đời ta, cả sức ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất trên đời, sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài người”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn