Ngọn lửa thanh xuân nơi tuyến đường Trường Sơn huyền thoại
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Dương Ngọc Sáng trong thời kỳ hậu chiến.
Nhớ về một thời hoa lửa đã qua, lòng tôi lại bàng hoàng xúc động khi nghĩ về những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng vô cùng tự hào. Tôi nhớ nhất những ngày tháng chốt giữ tại tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, nơi nhiệm vụ chính của chúng tôi là mở đường, gùi hàng và bảo vệ mạch máu giao thông nối liền hai miền Nam Bắc. Mặc cho bom rơi đạn nổ ngày đêm, những người lính chúng tôi vẫn kiên cường bám trụ trận địa, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện qua gian khổ lại càng trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Biết bao người anh em, đồng đội thân thiết đã vĩnh viễn nằm lại nơi đại ngàn, dâng trọn tuổi xuân đẹp nhất cho Đất Mẹ. Sự hy sinh cao cả ấy là điểm tựa tinh thần tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi tiến lên. Đã có những khoảnh khắc tưởng chừng như không thể vượt qua khi pháo địch cày xới từng tấc đất, nhưng tinh thần đồng lòng và ý chí quật cường đã giúp chúng tôi đứng vững. Chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng ngọn lửa cách mạng và tình đồng đội sâu nặng của một thời hoa lửa vẫn luôn rực cháy trong tim tôi. Ký ức về những ngày tháng hoa lửa ấy.



