Cựu Thanh niên xung phong

NGỌN LỬA THANH XUÂN TRÊN TUYẾN LỬA

Ninh Bình16/04/2026Hoàng Thế Võ (Xóm 3 Đông Cường, xã Khánh Thiện)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước hướng về ngày 30/4 – ngày non sông thu về một mối, câu chuyện về cô Nguyễn Thị Lan, cựu thanh niên xung phong xã Khánh Thiện, lại được nhắc đến với niềm tự hào và xúc động.

Năm ấy, cô Lan vừa tròn 18 tuổi. Ở cái tuổi đẹp nhất của thanh xuân, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa còn đang gắn bó với mái trường, với cánh đồng quê hương, cô đã viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.

Ngày lên đường, mẹ cô chỉ kịp gói cho con gái ít gạo rang, mấy bộ quần áo cũ và dặn một câu giản dị:

“Đi vì đất nước, cố gắng giữ gìn sức khỏe, ngày thắng lợi mẹ chờ con về.”

Mang theo lời dặn ấy, cô Lan cùng đồng đội có mặt trên những tuyến đường huyết mạch phục vụ chiến trường. Công việc của các cô chú thanh niên xung phong khi ấy là san lấp hố bom, mở đường cho xe vận tải, chuyển lương thực, thuốc men ra tiền tuyến.

Có những đêm mưa tầm tã, đất đá sạt lở, tiếng bom rền vang từ xa, nhưng cô Lan và đồng đội vẫn không rời vị trí. Cô kể rằng, có lần vừa lấp xong một hố bom để đoàn xe đi qua, chưa kịp nghỉ thì bom lại nổ tiếp phía trước. Cả đội lại lao lên, người cuốc, người xẻng, người động viên nhau bằng những câu nói rất đỗi giản đơn:

“Cố lên, xe phải thông đường trước sáng.”

Điều khiến cô nhớ nhất không phải gian khổ, mà là tình đồng đội. Những miếng cơm sẻ nửa, những chiếc áo mưa dùng chung, những đêm thức trắng bên nhau giữa núi rừng đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Ngày đất nước hòa bình, cô Lan trở về quê hương Khánh Thiện với bao niềm vui và cả những ký ức không thể phai mờ. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ năm ấy vẫn luôn cháy trong cô.

Hôm nay, mỗi khi kể lại câu chuyện thời chiến, ánh mắt cô vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà còn là hình ảnh đẹp của cả một thế hệ thanh niên xung phong xã Khánh Thiện – những người đã dành trọn thanh xuân cho Tổ quốc. Hai người nằm sát nhau, nghe rõ cả nhịp tim dồn dập.“Sau này về, tao cưới vợ, mày phải tới uống rượu,” Tư Hòa nói, giọng run nhưng vẫn cố cười.Ông Bảy không trả lời, chỉ gật đầu.Nhưng lời hứa đó mãi mãi không thành.Một tiếng nổ chát chúa vang lên khi Tư Hòa vừa nhô đầu lên khỏi hố. Đất đá phủ kín. Khi mọi thứ lắng xuống, ông Bảy chỉ còn lại một mình.Đêm hôm đó, lần đầu tiên ông khóc không thành tiếng.Chiến tranh kết thúc, ông trở về Khánh Thiện. Con đường làng vẫn vậy, chỉ có ông là khác.Ông mang về một chiếc ba lô sờn cũ, trong đó vẫn còn cuốn sổ tay và tấm ảnh gia đình. Nhưng thêm vào đó là những ký ức không thể xóa.Ông không lập gia đình. Người ta hỏi, ông chỉ cười: “Tôi còn nợ nhiều người lắm.”Mỗi năm, vào một ngày cố định, ông lại một mình ra bìa rừng cũ. Ông mang theo chai rượu, rót xuống đất, lẩm bẩm như nói với ai đó.“Về rồi, tụi mình đều về rồi… chỉ khác là có đứa nằm lại thôi.”Lũ trẻ trong làng thích ngồi nghe ông kể chuyện. Nhưng ông hiếm khi kể về những trận đánh. Ông chỉ kể về những người bạn, về những bữa cơm chia nhau từng nắm gạo, về tiếng cười giữa rừng sâu.Ông bảo:

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn