NGỌN LỬA THÉP
Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc bằng không quân và hải quân, bầu trời và vùng biển quê hương ta chìm trong khói lửa. Mục tiêu của kẻ thù là cắt đứt con đường chi viện sức người, sức của từ hậu phương lớn miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc bằng không quân và hải quân, bầu trời và vùng biển quê hương ta chìm trong khói lửa. Mục tiêu của kẻ thù là cắt đứt con đường chi viện sức người, sức của từ hậu phương lớn miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Trên không, những loại máy bay hiện đại bậc nhất lúc bấy giờ, trong đó có cả B-52, ngày đêm gầm rú ném bom xuống các tuyến giao thông huyết mạch, bến phà, kho bãi. Dưới biển, pháo hạm Mỹ từ các tàu chiến bắn dữ dội vào đất liền dọc bờ biển các tỉnh Quảng Bình (cũ) và Quảng Trị, gieo rắc chết chóc và hủy diệt.
Trong bối cảnh đó, ông Hoàng Ngọc Kiểm được điều về một đơn vị pháo mặt đất hạng nặng, loại pháo phải dùng xe xích mới kéo được, làm nhiệm vụ đánh trả tàu chiến Mỹ. Ông giữ cương vị Đại đội phó, trực tiếp chỉ huy trận địa. Trận địa pháo cách nơi đơn vị đóng quân khoảng 7 km, thuộc khu vực Quảng Hưng (cũ). Mỗi ngày, đúng 18 giờ, khi màn đêm buông xuống, cả đơn vị lại hành quân cùng xe pháo ra chiếm lĩnh trận địa, sẵn sàng chờ địch vào tầm bắn.
Trong ký ức ông, có một trận đánh không bao giờ phai mờ. Đêm hôm ấy, pháo đã vào vị trí từ sớm, nhưng tàu địch vẫn chưa xuất hiện. Các chiến sĩ phải nằm chờ ngay bên trận địa, trong im lặng căng thẳng. Đến 21 giờ 30, đài chỉ huy phát lệnh dứt khoát:“Đơn vị vào vị trí chiến đấu!”
Ngay lập tức, các pháo thủ bật dậy như lò xo, mỗi người lao về vị trí của mình. Khi hai chiến sĩ nạp đạn đang kéo các hòm đạn rỗng ra khỏi pháo, bỗng vang lên một tiếng kêu đau đớn. Hóa ra, có một chiến sĩ vì chờ địch quá lâu đã chui vào chiếc hòm đạn dài chưa đầy 1,4 mét để ngủ tạm, không ai hay biết.
Mệnh lệnh tiếp tục vang lên. Bốn khẩu pháo đồng loạt hướng nòng về phía tàu địch ngoài biển. Khi loạt đạn đầu tiên rời nòng, cả một góc trời bừng sáng rực lửa. Cũng trong khoảnh khắc ấy, tàu chiến Mỹ phát hiện ra trận địa của ta và điên cuồng bắn trả. Pháo địch trút xuống dữ dội, đầu đạn rơi “bịch bịch” khắp nơi. Đến sáng hôm sau mới biết, do hoảng loạn, nhiều quả đạn của địch chưa kịp lắp ngòi nổ nên rơi xuống mà không phát nổ.
Đơn vị của ông bắn được hai loạt thì đài chỉ huy ra lệnh:
“Tạm ngừng bắn!”
Ông Kiểm còn kịp hỏi lại vì sao thì được báo: tàu địch đã trúng đạn, bốc cháy - trên đài quan sát đã nhìn thấy rõ. Đêm ấy, đơn vị ông bắn cháy một tàu chiến Mỹ, buộc đối phương phải tháo chạy.
Hoàn thành nhiệm vụ, đơn vị nhanh chóng thu pháo rút về hậu cứ. Khi xe pháo vừa về đến nơi thì trời cũng vừa hửng sáng. Tin chiến thắng lan nhanh. Lãnh đạo Đảng, chính quyền các xã quanh vùng kéo đến chúc mừng. Theo sau là các mẹ, các chị mang gà, lợn, gạo nếp đến khao quân, mừng những người lính pháo binh vừa lập nên một chiến công oanh liệt giữa biển lửa.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức ấy vẫn sống mãi trong trái tim người lính năm xưa - ông Hoàng Ngọc Kiểm, thôn Nam Minh Lệ, xã Nam Gianh, tỉnh Quảng Trị.



