Podcast

NGỌN LỬA THÉP DƯỚI CHÂN DÃY VỌNG PHU

ngọn lửa thép dưới chân dãy vọng phụ

Khánh Hòa01/07/2026tổ thu thập số 2 (Đoàn xã Vạn Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA THÉP DƯỚI CHÂN DÃY VỌNG PHU

Trong căn nhà nhỏ tại quê hương Khánh Hòa, ông Huỳnh Công Lý ngồi đó, mái tóc đã bạc trắng như sương nhưng đôi mắt vẫn tinh anh khi nhìn lại những tấm Huân chương lấp lánh. Với ông, cuộc đời là một bản hùng ca, và chương rực rỡ nhất chính là 10 năm (1964 – 1974) khoác áo lính, giữ chức Trung úy C trưởng Bộ đội địa phương tỉnh Khánh Hòa.

Sinh năm 1931, người thanh niên Huỳnh Công Lý bước vào quân ngũ khi đã ở độ tuổi 33 – lứa tuổi của sự chín chắn và trưởng thành. Năm 1964, khi chiến trường miền Nam bắt đầu chuyển mình khốc liệt, ông gác lại nỗi nhớ gia đình tại quê nhà Khánh Hòa để dấn thân vào con đường cách mạng.

Hành trang của ông không chỉ có chiếc ba lô sờn cũ, mà còn là nỗi căm thù giặc sâu sắc và khát vọng cháy bỏng về một ngày quê hương sạch bóng quân thù. Ông nhập ngũ không chỉ để chiến đấu, mà để bảo vệ từng tấc đất Trầm Hương, từng rặng dừa xanh và những con sóng biển quê cha đất tổ.

Trải qua nhiều trận đánh cam go, với tư duy quân sự nhạy bén và lòng dũng cảm hiếm có, ông Huỳnh Công Lý nhanh chóng được tín nhiệm giữ chức Trung úy, Đại đội trưởng (C trưởng).

Trong giai đoạn này, Khánh Hòa là chiến trường có vị trí chiến lược cực kỳ quan trọng nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy với các căn cứ quân sự lớn của địch. Người C trưởng Huỳnh Công Lý đã cùng đơn vị viết nên những trang sử chói lọi:

Những trận đánh "xuất quỷ nhập thần": Dưới sự chỉ huy của ông, Đại đội bộ đội địa phương đã thực hiện hàng loạt trận tập kích, chống càn quét tại các địa danh vang bóng một thời như Chiến khu Đá Bàn, Hòn Hèo hay vùng ven Ninh Hòa, Diên Khánh.

"Cùng ăn, cùng ở, cùng đánh giặc": Ông luôn quán triệt tinh thần bám dân. Ban ngày dựa vào sự đùm bọc của bà con trong các "lõm" chính trị, ban đêm điều quân tập kích bất ngờ khiến địch ăn không ngon, ngủ không yên.

Người anh cả của Đại đội: Giữa những mùa mưa rừng khắc nghiệt, khi cơn sốt rét rừng hành hạ chiến sĩ hay khi lương thực cạn kiệt chỉ còn muối trắng, Trung úy Lý luôn là người nhường phần cơm ít ỏi của mình cho cấp dưới. Sự nghiêm khắc trong kỷ luật chiến đấu và lòng nhân từ trong đời sống đã tạo nên một tập thể đoàn kết như một khối đá hoa cương.

Một thập kỷ chiến đấu là mười năm ông phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Đó là:

Những đêm xuyên rừng vượt dãy Vọng Phu trong bóng tối dày đặc, chỉ có ánh sao dẫn đường.

Những lần vượt đường 1 dưới tầm kiểm soát gắt gao của địch để nối thông mạch máu liên lạc giữa các chiến khu.

Nỗi đau khi phải tiễn biệt những đồng đội thân thiết ngã xuống ngay trước cửa ngõ hòa bình.

Mỗi trận đánh là một lần thử lửa, và người Trung úy ấy đã tôi luyện bản lĩnh của mình qua hàng trăm trận lớn nhỏ, góp phần giữ vững phong trào cách mạng tại địa phương, tạo đà cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975.

Năm 1974, sau 10 năm cống hiến không ngừng nghỉ, ông nhận quyết định xuất ngũ. Ông trở về với tư thế của một người chiến thắng, dù trên mình mang đầy thương tích và dấu vết của thời gian.

Dù không trực tiếp có mặt trong giờ phút giải phóng hoàn toàn miền Nam năm 1975 với tư cách quân nhân tại ngũ, nhưng công lao 10 năm cầm súng của ông chính là những viên gạch vững chắc nhất xây dựng nên đài độc lập.

Ngọn lửa Huỳnh Công Lý không bao giờ tắt. Nó vẫn cháy trong những câu chuyện ông kể cho con cháu, trong niềm tự hào của đồng bào Khánh Hòa về một người C trưởng mưu lược, và trong chính trái tim kiên trung của người lính già.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA THÉP DƯỚI CHÂN DÃY VỌNG PHU | Câu chuyện thời hoa lửa