Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGỌN LỬA THÉP GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Bài viết khắc họa hình ảnh Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh, người nữ chiến sĩ quê An Giang đã dành trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Từ một giao liên, y tá đến người chỉ huy Trung đội nữ pháo binh, đồng chí đã trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt, lập nhiều chiến công trong kháng chiến chống Mỹ cứu nước, góp phần bảo vệ quê hương và cổ vũ mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của phụ nữ Việt Nam. Sau ngày đất nước thống nhất, đồng chí tiếp tục cống

An Giang07/07/2026Xã Đoàn Thạnh Mỹ Tây (Xã Đoàn Thạnh Mỹ Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGỌN LỬA THÉP GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Viết về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh

Có những con người khi nhắc đến, ta không chỉ nhớ về những chiến công mà còn nhớ đến một tinh thần sống mãnh liệt, một ý chí không bao giờ khuất phục trước bom đạn. Với quê hương Kiên Giang – An Giang hôm nay, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh là một biểu tượng như thế. Cuộc đời của bà không chỉ là câu chuyện về một nữ chiến sĩ quả cảm, mà còn là bản anh hùng ca về lòng yêu nước, sự hy sinh và khát vọng độc lập của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Đồng chí Nguyễn Ngọc Ánh sinh năm 1949 tại xã Vĩnh Hòa Hưng Bắc, huyện Gò Quao, tỉnh Kiên Giang (nay là xã Vĩnh Hòa Hưng, tỉnh An Giang). Tuổi thơ của bà lớn lên giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa. Tiếng bom, tiếng súng và những cuộc càn quét của kẻ thù đã trở thành ký ức không thể nào quên của một thế hệ. Chính hoàn cảnh ấy đã nuôi dưỡng trong cô gái trẻ một tình yêu quê hương sâu sắc và khát vọng được góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Năm 1965, khi mới mười sáu tuổi, Nguyễn Ngọc Ánh tham gia cách mạng với nhiệm vụ giao liên và y tá tại huyện Gò Quao. Công việc của một giao liên tưởng chừng giản đơn nhưng luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Mỗi chuyến đi là một lần băng qua vùng địch kiểm soát, mỗi bước chân đều có thể đánh đổi bằng tính mạng. Thế nhưng, người nữ chiến sĩ trẻ chưa bao giờ lùi bước. Trong những năm tháng ấy, bà vừa hoàn thành nhiệm vụ, vừa tích cực học tập, rèn luyện quân sự để chuẩn bị cho những nhiệm vụ lớn hơn.

Tháng 7 năm 1967, Nguyễn Ngọc Ánh được tín nhiệm giao trọng trách Tiểu đội trưởng Tiểu đội nữ địa phương quân huyện. Đó là dấu mốc quan trọng, đánh dấu sự trưởng thành của một nữ chiến sĩ trẻ tuổi nhưng đầy bản lĩnh. Cuối năm ấy, bà cùng Đội Thanh niên xung phong làm nhiệm vụ đưa cán bộ và chiến sĩ Tiểu đoàn bộ binh 207 tiến về thị xã Rạch Giá tham gia Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. Mỗi chuyến hành quân đều diễn ra trong điều kiện vô cùng nguy hiểm, nhưng tinh thần quyết tâm của những người lính trẻ chưa bao giờ lung lay.

Đầu năm 1968, bà được điều động về Đại đội 617 Pháo binh, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Kiên Giang và giữ chức Tiểu đội trưởng Tiểu đội nữ pháo binh. Đây là lực lượng đặc biệt bởi trong bối cảnh chiến tranh lúc bấy giờ, việc phụ nữ trực tiếp sử dụng các loại hỏa lực mạnh là điều rất hiếm gặp. Thế nhưng, những người phụ nữ ấy đã chứng minh rằng lòng yêu nước không phân biệt giới tính, và bản lĩnh chiến đấu cũng không chỉ thuộc về nam giới.

Tháng 4 năm 1968 trở thành một dấu mốc đặc biệt trong cuộc đời người nữ chỉ huy. Sau thời gian huấn luyện sử dụng pháo ĐKZ57, Tiểu đội nữ đã hoàn toàn làm chủ vũ khí và đủ khả năng chiến đấu độc lập. Trong trận chống càn tại ấp Vĩnh Đằng, xã Vĩnh Hòa Hiệp, đồng chí Nguyễn Ngọc Ánh trực tiếp chỉ huy đơn vị chiến đấu. Giữa làn đạn dày đặc, bà bình tĩnh khai hỏa phát súng đầu tiên, bắn đứt xích chiếc xe bọc thép M113 của địch, góp phần làm thất bại cuộc càn quét quy mô lớn.

Đó không chỉ là một chiến công quân sự. Hình ảnh người nữ Tiểu đội trưởng đứng bên khẩu pháo giữa bom đạn đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm và ý chí kiên cường của phụ nữ Nam Bộ. Họ đã chứng minh rằng khi Tổ quốc cần, những người phụ nữ cũng có thể trở thành những người lính thực thụ, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy để bảo vệ quê hương.

Không chỉ chiến đấu trên bộ, đồng chí Nguyễn Ngọc Ánh còn trực tiếp chỉ huy đánh chặn các đoàn tàu tiếp viện của địch từ Xẻo Rô vào Tắc Cậu. Trong những trận đánh quyết liệt ấy, đơn vị của bà phối hợp cùng các lực lượng bạn tiêu diệt hơn năm mươi tên địch, góp phần xóa sổ Đồn Tắc Cậu – một vị trí quân sự quan trọng của đối phương. Những chiến công liên tiếp đã lan tỏa mạnh mẽ tinh thần chiến đấu của phụ nữ Kiên Giang, thôi thúc ngày càng nhiều chị em tình nguyện cầm súng bảo vệ quê hương. Từ mười nữ chiến sĩ ban đầu, lực lượng nhanh chóng phát triển lên ba mươi người và được tổ chức thành Trung đội nữ pháo binh, do chính Nguyễn Ngọc Ánh làm Trung đội trưởng.

Những năm 1968–1971 là quãng thời gian ghi dấu đậm nét tài năng chỉ huy của bà. Dưới sự lãnh đạo của Nguyễn Ngọc Ánh, Trung đội nữ pháo binh liên tiếp thực hiện nhiều trận đánh quan trọng: phục kích tàu tuần tra trên sông Cái Lớn, pháo kích các căn cứ quân sự của địch tại Minh Lương, Gò Quao và nhiều khu vực trọng yếu khác. Có những trận đánh, bà cùng đồng đội phải dùng chính đôi tay để giữ nòng pháo ổn định giữa làn đạn, kiên trì bắn từng loạt đạn chính xác vào mục tiêu. Chính sự gan dạ ấy đã góp phần làm tê liệt nhiều trận địa pháo của đối phương, tạo điều kiện cho các đơn vị chủ lực hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu.

Không chỉ là một người chỉ huy giỏi, Nguyễn Ngọc Ánh còn là người truyền cảm hứng mạnh mẽ cho đồng đội. Bà luôn có mặt ở những vị trí khó khăn nhất, là người động viên tinh thần chiến sĩ trước mỗi trận đánh và sẵn sàng nhận phần gian khổ về mình. Đó là phẩm chất của một người chỉ huy được tôi luyện từ thực tiễn chiến trường và từ lòng yêu nước sâu sắc.

Sau những năm tháng trực tiếp cầm súng chiến đấu, bà tiếp tục đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng trong lực lượng vũ trang và công tác Đảng. Dù ở cương vị nào, từ cán sự quân lực, trợ lý quân lực đến Trưởng ban Đăng ký nghĩa vụ quân sự hay Trưởng ban Tổ chức Huyện ủy, bà vẫn giữ nguyên phong cách tận tụy, trách nhiệm và hết lòng vì công việc.

Năm 2003, khi nghỉ hưu, Nguyễn Ngọc Ánh không chọn cuộc sống an nhàn. Bà tiếp tục tham gia các hoạt động xã hội, tích cực đóng góp trong Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo và Hội Cựu chiến binh tỉnh Kiên Giang. Đối với bà, cống hiến cho cộng đồng không phải là nhiệm vụ của riêng thời chiến mà là trách nhiệm của cả cuộc đời.

Nhìn lại hành trình của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Ngọc Ánh, chúng ta không chỉ thấy những chiến công oanh liệt mà còn thấy vẻ đẹp của một người phụ nữ Việt Nam giàu lòng yêu nước, dũng cảm và nhân hậu. Từ cô giao liên tuổi mười sáu đến người nữ chỉ huy pháo binh giữa chiến trường, rồi người cán bộ tận tụy trong thời bình, mỗi chặng đường của bà đều gắn với hai chữ cống hiến.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về đồng chí Nguyễn Ngọc Ánh không chỉ là ký ức của một thời hoa lửa mà còn là bài học về lý tưởng sống. Trong thời đại hòa bình, chúng ta không còn cầm súng ra chiến trường, nhưng vẫn có thể tiếp nối tinh thần của bà bằng tri thức, trách nhiệm, sự dấn thân và khát vọng cống hiến cho quê hương, đất nước.

Ngọn lửa mà người nữ anh hùng năm xưa đã thắp lên giữa chiến trường vẫn chưa bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy đang tiếp tục soi sáng con đường của biết bao thế hệ người Việt Nam, nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong chiến tranh, mà còn được gìn giữ bằng những việc làm đẹp, những cống hiến bền bỉ và tinh thần sống vì cộng đồng trong thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGỌN LỬA THÉP GIỮA CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa