Cựu chiến binh

NGỌN LỬA THÉP TỪ NGƯỜI ANH HÙNG HUYỀN THOẠI

Bài viết lấy cảm hứng từ hình tượng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu – người chiến sĩ kiên trung đã tự chặt cánh tay bị thương trong chiến dịch Biên giới năm 1950 để tiếp tục chiến đấu. Qua câu chuyện đó, bài viết kết nối ký ức hào hùng của cha anh với trách nhiệm, khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ trong thời bình.

Lào Cai17/08/2026Liên chi Đoàn Khoa Điện (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGỌN LỬA THÉP TỪ NGƯỜI ANH HÙNG HUYỀN THOẠI

Những ngày tháng Tám lịch sử, khi tìm về những trang sử vẻ vang của dân tộc và ghé thăm một khu di tích, tôi đã có cơ hội được đọc và tìm hiểu sâu về một nhân vật huyền thoại bằng xương bằng thịt – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.

Dù thời gian đã trôi qua, hình ảnh người tiểu đội trưởng năm xưa với ý chí thép trong chiến dịch Biên giới năm 1950 mãi là biểu tượng sáng ngời cho tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Ông nhập ngũ từ khi còn là một thiếu niên dân tộc Tày ở vùng núi cao Trùng Khánh, Cao Bằng. Khi Tổ quốc gọi tên, chàng thanh niên trẻ tuổi Sầm Phúc Hướng (tên thật của ông) đã không một chút do dự gác lại tuổi trẻ để lên đường cứu nước.

Nhắc đến tên tuổi của ông, lịch sử mãi khắc ghi trận đánh đồn Đông Khê năm 1950 – trận mở màn then chốt của Chiến dịch Biên giới. Đêm ấy, trong vai trò chỉ huy tổ bộc phá đánh vào cứ điểm kiên cố của địch, ông đã dũng cảm lao lên dưới làn đạn dày đặc. Đạn thù trúng người, bắn nát một phần cánh tay phải của ông. Đau đớn và ngất lịm, nhưng khi tỉnh lại, đặt lên trên hết là mệnh lệnh của trận đánh, ông đã cắn răng đưa ra một quyết định khiến cả thế hệ nể phục: nhờ đồng đội dùng lưỡi lê chặt giúp phần cánh tay bị thương để không bị vướng víu, rồi tay trái ôm khối bộc phá tiếp tục lao thẳng về phía lô cốt địch.

Hành động phi thường ấy đã góp phần quan trọng giúp quân ta xé toạc phòng tuyến của địch, làm nên chiến thắng vang dội của chiến dịch.

Câu chuyện về ông mãi là minh chứng sống động cho tinh thần bất khuất của thế hệ cha anh – những người đã hi sinh một phần xương máu để giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. Khi nghe hay nhắc lại câu chuyện của ông, thế hệ trẻ chúng tôi – những người sinh ra trong thời bình – càng thấm thía hơn giá trị của hai từ “hòa bình”. Mỗi con đường, mỗi ngôi trường, mỗi ước mơ hôm nay đều được đánh đổi bằng sự hy sinh vô bờ bến ấy.

Thời chiến của ông là tiếng súng đạn, là lằn ranh sinh tử nơi chiến trường khốc liệt. Thời “hoa lửa” của chúng tôi hôm nay là học tập, sáng tạo, khởi nghiệp và cống hiến hết mình cho sự phát triển của đất nước.

Ngọn lửa yêu nước mà người anh hùng La Văn Cầu cùng thế hệ đi trước thắp lên vẫn luôn bùng cháy trong tim người trẻ. Chúng tôi không cầm súng nơi tuyến đầu lửa đạn, nhưng sẽ chiến đấu bằng trí tuệ, bằng bản lĩnh và khát vọng vươn lên để xây dựng Việt Nam ngày càng giàu mạnh.

Câu chuyện về người anh hùng ấy khép lại, nhưng dư âm và hào khí vẫn trường tồn cùng năm tháng. Bởi “hoa lửa” không chỉ là ký ức của một thời kỳ đạn bom – mà là khí phách, là sức sống mãnh liệt của dân tộc Việt Nam được truyền đời qua các thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn