NGỌN LỬA THIÊNG CHÁY MÃI TRONG TRÁI TIM TUỔI TRẺ

Thực hiện Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” do Trung ương Đoàn phát động và hướng tới kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước ( 30/4/1975-30/4/2026)
Đoàn Thanh niên, Hội đồng đội phường Nông Tiến, Liên đội Trường Tiểu học Tràng Đà đã phối hợp với Hội Cựu chiến binh phường tổ chức hoạt động thăm hỏi, tặng quà cựu chiến binh Lương Quang Trọng, tổ 8, phường Nông Tiến.
Tại buổi gặp gỡ, các bạn đoàn viên, đội viên đã được lắng nghe bác Lương Quang Trọng chia sẻ những ký ức sâu sắc về những năm tháng chiến đấu gian khổ nhưng anh dũng của dân tộc. Những câu chuyện chân thực, giàu cảm xúc đã góp phần giáo dục truyền thống cách mạng, khơi dậy lòng yêu nước, niềm tự hào dân tộc và ý thức trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.

Có những khoảng lặng qua lời bác kể: Đó không còn là một buổi chiều bình thường nữa. Đó là lửa. Là khói. Là mặt đất rung lên từng hồi như muốn vỡ ra. “Bom rơi dày đến mức… không kịp cúi đầu…”
"Chiến tranh không chỉ có tiếng súng, tiếng bom đâu các cháu. Điều ám ảnh bác nhất là những tháng ngày hành quân triền miên giữa rừng sâu, hết dốc cao lại đến suối sâu, hết ngày này sang ngày khác. Có những đợt hành quân kéo dài hàng tuần, lương thực cạn sạch. Mỗi người chỉ còn vài nắm gạo rang, vài củ sắn khô mang theo. Ăn hết rồi thì đào măng rừng, hái rau tàu bay, rau dớn, có hôm chỉ uống nước suối để cầm hơi. Cái đói cứ cồn cào trong bụng, chân mỏi rã rời nhưng không ai dám dừng lại, bởi phía trước vẫn là nhiệm vụ."
Bác đưa mắt nhìn xa, giọng trầm xuống.
"Những trận bom thì dữ dội lắm. Bom rơi dồn dập như mưa. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng đổ rạp, mặt đất rung chuyển như động đất. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu, rồi tiếng bom nổ liên tiếp, tưởng như xé toạc cả bầu trời. Có lúc vừa chạy vừa lao xuống hố cá nhân, bom nổ sát bên tai đến ù đặc, không còn nghe thấy gì nữa. Khi khói tan đi, chỉ biết gọi tên nhau xem còn ai sống, ai đã nằm lại."
Bác khẽ thở dài.
"Rừng thiêng nước độc, sốt rét rừng là nỗi ám ảnh của người lính. Có những hôm cả tiểu đội cùng lên cơn sốt. Người rét run lập cập, môi tím tái, người khác lại nóng như lửa đốt. Thuốc men chẳng có bao nhiêu. Đồng đội thay nhau dìu người yếu, người khỏe cõng người bệnh vượt dốc, chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc ký ninh ít ỏi. Có những đêm nằm giữa rừng, nghe tiếng ho của đồng đội mà chỉ biết động viên nhau cố gắng, mong sáng mai vẫn còn đủ anh em để tiếp tục hành quân."
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Bác cúi đầu, giọng nghẹn lại.
"Nhưng điều đau đớn nhất là chứng kiến đồng đội hy sinh ngay trước mắt mình. Có người vừa còn cười nói, nhắc về quê hương, về mẹ già, về người yêu ở hậu phương. Chỉ vài phút sau, một loạt bom hoặc một viên đạn đã cướp đi mạng sống của họ. Có đồng chí đang chạy ngay bên cạnh bác thì một tiếng nổ chát chúa vang lên... Khi khói bụi tan đi, bác chỉ còn nhìn thấy chiếc ba lô và khẩu súng nằm lại giữa hố bom. Bác muốn chạy đến nhưng bom vẫn trút xuống, đành nghiến răng tiếp tục chiến đấu. Nỗi đau ấy theo bác suốt cả cuộc đời."
Bác ngước nhìn chúng em, đôi mắt đỏ hoe.
"Mỗi lần mất đi một người đồng đội, cả đơn vị lặng đi. Chúng bác gom từng mảnh tăng, đào vội một nấm mộ giữa rừng, cắm một cành cây làm dấu rồi lại lên đường. Không kèn, không trống, không người thân đưa tiễn. Chỉ có lời hứa trong lòng rằng nếu còn sống trở về, sẽ kể cho gia đình họ biết họ đã chiến đấu dũng cảm đến nhường nào."
Bác mỉm cười, nhưng nụ cười chất chứa bao nỗi niềm.
"Thế nhưng giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng thiêng liêng hơn bao giờ hết. Chúng bác nương tựa vào nhau để sống, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, nhường nhau chiếc áo mưa, dìu nhau vượt qua bệnh tật và bom đạn. Chính tình đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh để mỗi người lính đứng vững, vượt qua tất cả và chiến đấu đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất."
Bác nhìn chúng em bằng ánh mắt hiền từ:
"Các cháu hôm nay lớn lên trong hòa bình, có thể không bao giờ phải trải qua những điều ấy. Đó chính là điều mà thế hệ chúng bác đã đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và cả sinh mạng của biết bao đồng đội. Chỉ mong các cháu luôn biết trân trọng hòa bình, yêu đất nước và sống xứng đáng với những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường."

Thông qua hoạt động, Đoàn phường và Hội Cựu chiến binh phường tiếp tục phát huy vai trò phối hợp trong công tác giáo dục lý tưởng, đạo đức, lối sống cho thanh thiếu nhi; góp phần đưa Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” đi vào chiều sâu, tạo sức lan tỏa mạnh mẽ trong cộng đồng.



