Bài viết

NGỌN LỬA THỜI HOA LỬA: LỜI NHẮN NHỦ TỪ ĐÔI MẮT MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG

Quảng Ninh23/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không khí linh thiêng của những ngày tri ân, khi những thước phim tư liệu về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ khép lại, có lẽ trong mỗi đoàn viên, thanh niên chúng ta đều đang có một khoảng lặng thật dài. Giữa nhịp sống hối hả của thế kỷ 21, những hình ảnh trắng đen mờ ảo ấy không hề xa lạ, mà ngược lại, nó như một luồng điện chạy thẳng vào trái tim, đánh thức lòng tự hào và cả nỗi xót xa khôn tả về một thời hoa lửa hào hùng mà cũng đầy máu và nước mắt.

Cái thời hoa lửa ấy, mẹ Thứ không cầm súng ra chiến trường, nhưng mẹ chính là người chịu nhiều vết thương nhất. Mẹ không hy sinh thân mình một lần, mà mẹ đã "chết" đi sống lại tận mười một lần. Cứ mỗi lần nghe tiếng loa phát thanh hay bóng dáng anh đưa thư dừng lại trước ngõ, là một lần lòng mẹ thắt lại. Chín người con trai, một người con rể và một cháu ngoại – những khúc ruột của mẹ lần lượt ra đi theo tiếng gọi của Tổ quốc rồi mãi mãi nằm lại dưới lòng đất mẹ lạnh lẽo. Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ "mười một lần tiễn con đi, mười một lần khóc thầm lặng lẽ"? Những thước phim ngắn ngủi ấy đã chạm đến tận cùng cảm xúc khi khắc họa hình ảnh mẹ ngồi lặng lẽ bên mâm cơm với những chiếc bát trống, hay đôi bàn tay nhăn nheo lần giở từng kỷ vật. Mẹ không khóc thành tiếng, nỗi đau ấy đã lặn vào trong, hóa thành sức mạnh để mẹ tiếp tục đào hầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tục làm hậu phương vững chắc cho đến ngày đất nước hoàn toàn vắng bóng quân thù. Nhìn vào đôi mắt của mẹ, thế hệ trẻ chúng ta hôm nay mới thấu hiểu được định nghĩa thực sự của lòng yêu nước. Đó không phải là điều gì đó xa xôi, mà chính là sự hy sinh đến tận cùng những hạnh phúc cá nhân vì độc lập dân tộc. Mẹ chính là hiện thân của đất nước, hiền hậu nhưng vô cùng quật khởi. Sự hy sinh của mẹ như ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn cho các thế hệ thanh niên, nhắc nhở chúng ta rằng mỗi nhành cây, ngọn cỏ, mỗi tấc đất bình yên mà chúng ta đang đứng hôm nay đều đã được tưới bằng máu của các anh hùng và bằng nước mắt chảy ngược vào tim của những người mẹ. Đứng trước vong linh của mẹ và các anh hùng liệt sĩ, tuổi trẻ chúng ta cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng đầy tự hào. Chúng ta may mắn được sinh ra khi bầu trời không còn tiếng bom rơi, khi màu áo xanh không còn phải nhuốm máu ngoài chiến trường mà chỉ khoác lên mình sự nhiệt huyết của tuổi thanh xuân để xây dựng quê hương. Những thước phim về mẹ Thứ không chỉ là bài học lịch sử, mà là một lời hiệu triệu, một lời nhắc nhở rằng chúng ta không được phép sống hoài, sống phí. Hãy để ngọn lửa từ thời hoa lửa của mẹ cháy mãi trong tinh thần xung kích của Đoàn, trong những công trình thanh niên, trong những chuyến hành trình về nguồn và trong mỗi hành động tử tế thường ngày. Xin cúi đầu tạ ơn mẹ - người mẹ vĩ đại đã hóa thân thành dáng hình xứ sở, để chúng con hôm nay được sống trong một Việt Nam hòa bình, xanh thắm và đầy khát vọng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn