NGỌN LỬA THỜI HOA LỬA VÀ TRÁI TIM NGƯỜI THẦY THUỐC TƯƠNG LAI
Có những thời khắc trong lịch sử mà cả dân tộc phải sống giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Những năm tháng “hoa lửa” ấy không chỉ nhuộm đỏ bầu trời bởi khói bom, mà còn thắp sáng biết bao trái tim quả cảm. Trong dòng chảy thiêng liêng ấy, anh hùng Nguyễn Viết Xuân đã trở thành một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước và ý chí không khuất phục.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, giữa mưa bom bão đạn, khi trận địa pháo rung chuyển bởi tiếng nổ chát chúa, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Máu thấm đỏ áo lính, thân thể đau đớn, nhưng ánh mắt anh vẫn sáng rực niềm tin. Trong khoảnh khắc tưởng như cuối cùng của cuộc đời, anh dồn hết sức lực hô vang:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Câu nói ấy không chỉ vang lên giữa chiến trường, mà còn vang vọng qua nhiều thế hệ. Đó là tiếng gọi của lòng yêu nước, là mệnh lệnh từ trái tim người chiến sĩ, là minh chứng rằng dù thân thể có thể gục ngã, nhưng tinh thần thì không bao giờ đầu hàng. Anh đã ngã xuống, nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần giữ vững bầu trời Tổ quốc, để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình.
Là sinh viên ngành Y – Dược, khi đọc lại những câu chuyện thời hoa lửa, tôi càng thấm thía hơn giá trị của hai chữ “hy sinh”. Nếu người lính năm xưa sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho Tổ quốc, thì người thầy thuốc hôm nay cũng phải sẵn sàng đặt sức khỏe, thậm chí tính mạng của mình trước ranh giới dịch bệnh và hiểm nguy để cứu lấy người bệnh. Lịch sử đã từng chứng kiến những đội ngũ y bác sĩ băng mình giữa chiến trường để cứu thương binh; và trong thời bình, chúng ta cũng đã thấy hình ảnh những “chiến sĩ áo trắng” kiên cường nơi tuyến đầu chống dịch.
Ngọn lửa mà Nguyễn Viết Xuân thắp lên không chỉ là ngọn lửa của súng đạn, mà còn là ngọn lửa của trách nhiệm và lý tưởng. Là sinh viên Y – Dược, chúng ta không cầm súng, nhưng chúng ta cầm ống nghe, cầm kim tiêm, cầm đơn thuốc – những “vũ khí” để bảo vệ sự sống. Nếu anh năm xưa hô vang mệnh lệnh giữa chiến trường, thì chúng ta hôm nay phải tự nhủ mình: hãy đối diện thẳng với khó khăn, với những ca bệnh nặng, với những đêm trực dài, với áp lực và thử thách – để không bao giờ lùi bước trước nỗi đau của người bệnh.
Có những đêm học bài đến mệt nhoài, có những giờ thực tập áp lực khiến ta muốn buông xuôi. Nhưng khi nghĩ đến những người anh hùng đã hiến trọn tuổi xuân cho đất nước, ta hiểu rằng sự vất vả của mình hôm nay chỉ là một phần rất nhỏ so với những hy sinh to lớn của thế hệ đi trước. Chính họ đã đánh đổi bằng máu và nước mắt để chúng ta có cơ hội được học tập, được theo đuổi ước mơ khoác lên mình chiếc áo blouse trắng.
Và có lẽ, điều đẹp nhất mà “thời hoa lửa” để lại không chỉ là những chiến công, mà là ngọn lửa âm thầm cháy mãi trong trái tim thế hệ sau. Hôm nay, khi đứng trong giảng đường ngành Y – Dược, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng còn mới, tôi hiểu rằng đó không chỉ là ước mơ nghề nghiệp, mà còn là một lời hứa. Lời hứa sẽ sống có trách nhiệm, học tập nghiêm túc, rèn luyện y đức và không bao giờ quay lưng trước nỗi đau của người bệnh.
Nếu năm xưa anh hùng Nguyễn Viết Xuân hô vang giữa chiến trường “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”, thì thế hệ chúng ta hôm nay phải tự nhủ: “Nhằm thẳng khó khăn mà bước tới, nhằm thẳng trách nhiệm mà hành động, nhằm thẳng nỗi đau mà chữa lành.”
Bởi độc lập của Tổ quốc đã được bảo vệ bằng máu, thì sự sống của nhân dân hôm nay phải được gìn giữ bằng tri thức và trái tim của người thầy thuốc.
Ngọn lửa năm xưa không tắt. Nó đang cháy trong từng trang sách chúng ta học, trong từng ca trực đêm, trong từng nhịp tim của người bệnh được cứu sống. Và khi chúng ta sống hết mình vì sự sống của con người, đó cũng chính là cách chúng ta tri ân những người anh hùng của thời hoa lửa – những người đã ngã xuống để đất nước này được nở hoa trong hòa bình.


