Cựu chiến binh

Ngọn Lửa Thủy Triều: Ký Ức Rực Cháy Trong Mắt Người Lính Già

Hưng Yên07/01/2026Nguyễn Công Dũng (Học sinh lớp : 9A Trường : THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chương trình Lịch Ngọn Lửa Thủy Triều: Ký Ức Rực Cháy Trong Mắt Người Lính Già

sử lớp 9, chúng em đã được học về những "Ấp chiến lược" – cái tên gợi lên sự chia cắt và kìm kẹp của kẻ thù đối với nhân dân miền Nam. Thế nhưng, phải đến khi được lắng nghe câu chuyện của ông Võ Ngọc Thanh, một nhân chứng sống 85 tuổi ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, em mới thực sự hiểu thế nào là bản lĩnh và trí tuệ của cha ông trong việc "biến cái không thể thành có thể".

Trận đánh lịch sử giữa lòng ấp chiến lược

Ngược dòng thời gian về năm 1964, khi ấy ông Thanh mới ngoài đôi mươi, mang trong mình bầu máu nóng của tuổi trẻ. Ông cùng năm đồng đội thuộc Đại đội 219, dưới sự chỉ huy của người đội trưởng mưu lược Ngô Đức Tấn, đã thực hiện một nhiệm vụ táo bạo: Bí mật đột nhập vào ấp chiến lược Thủy Triều.

Giữa vòng vây kìm kẹp của địch, các chiến sĩ không chỉ làm nhiệm vụ huấn luyện du kích mà còn âm thầm cải tạo những đoạn giao thông hào cũ kỹ, biến chúng thành một hệ thống công sự liên hoàn, vững chắc. Đọc đến đây, em không khỏi khâm phục sự sáng tạo của các chiến sĩ. Họ đã biến chính cái "lồng sắt" mà kẻ thù dùng để giam lỏng dân ta trở thành một pháo đài thép sẵn sàng đáp trả mọi đợt càn quét.

Sáng ngày 12/10/1964, không khí tĩnh lặng của vùng quê ven sông bị xé toạc bởi tiếng súng. Liên đoàn biệt động 37 của đối phương, với quân số đông và trang bị hiện đại, chia làm hai mũi tấn công vào làng. Nhưng chúng không ngờ rằng, những "người dân hiền lành" và nhóm chiến sĩ nhỏ bé kia đã đợi sẵn. Khi địch vừa áp sát, tiếng lựu đạn nổ dồn dập như sấm rền, quân ta đồng loạt nổ súng khiến kẻ thù hoảng loạn. Trận đánh kết thúc với thắng lợi vang dội, hàng chục khẩu súng AK-15 hiện đại thời bấy giờ được thu giữ, trang bị ngay cho lực lượng du kích địa phương.

Vẻ đẹp của lòng nhân hậu giữa mưa bom bão đạn

Điều khiến em xúc động nhất trong câu chuyện của ông Thanh không phải là những con số chiến lợi phẩm, mà là một chi tiết đầy tính nhân văn. Ông kể rằng, sau trận đánh ác liệt, giữa những đổ nát và khói súng, hình ảnh người y tá của ta tận tình băng bó vết thương cho những người lính phía bên kia chiến tuyến đã in đậm trong tâm trí ông.

Sau khi sơ cứu, quân ta còn nhờ người dân dùng cáng khiêng họ lên Quốc lộ 1 để phía bên kia có thể cứu chữa kịp thời. Hình ảnh ấy đẹp biết bao! Nó chứng minh rằng, dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất của chiến tranh, trái tim người chiến sĩ Việt Nam vẫn luôn tỏa sáng lòng vị tha và tinh thần nhân đạo cao cả. Chúng ta chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, chứ không phải vì lòng căm thù mù quáng.

"Trận ấy, ta thu được hàng trăm khẩu súng, phải huy động cả làng chuyển về Huyện đội. Sau đó, anh Tấn được Quân khu 5 triệu tập để báo cáo kinh nghiệm biến ấp chiến lược thành xã chiến đấu." - Ông Thanh bồi hồi nhớ lại.

Suy nghĩ của một học sinh thế hệ trẻ

Ngồi đối diện với ông Thanh, nhìn vào ánh mắt vẫn rực lửa như thời trai trẻ của ông, em bỗng thấy những trang sách giáo khoa trở nên sống động hơn bao giờ hết. Khoảng cách 61 năm dường như thu hẹp lại.

Là một học sinh lớp 9 đang sống trong hòa bình, em tự hỏi: Nếu đặt mình vào hoàn cảnh ấy, liệu mình có đủ can trường như ông và các đồng đội? Câu trả lời có lẽ nằm ở lòng yêu nước cháy bỏng – thứ vũ khí mạnh mẽ nhất mà không một loại pháo binh hay máy bay nào của kẻ thù có thể khuất phục được.

Câu chuyện về trận đánh Thủy Triều không chỉ là một bài học lịch sử về nghệ thuật quân sự "lấy ít địch nhiều", "lấy yếu thắng mạnh", mà còn là bài học về tình người. Em tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, để xứng đáng với những giọt máu và nước mắt mà thế hệ cha ông như ông Thanh đã đổ xuống cho mảnh đất Quảng Ngãi kiên cường này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn