Ngọn lửa tiếp bước thế hệ trẻ
Mỗi một trang sử của đất nước đều được viết nên bằng thanhxuân và lòng quả cảm của một thế hệ không biết cúi đầu trướcgian nguy. Đối với những người lính sinh năm 1952 như bácNguyễn Khắc Hà, tuổi mười chín, đôi mươi là những tháng ngàygác lại bút nghiên, rời xa quê hương để dấn thân vào nơi bomgầm đạn rú. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàngtrai trẻ Nguyễn Khắc Hà đã khoác lên mình màu áo xanh ngườilính, đem theo hoài bão của tuổi trẻ lên đường ra trận.
Cơ duyên đã đưa bác về chiến đấu tại Trung đoàn 472 – một đơnvị công binh, vận tải kiên cường thuộc Bộ tư lệnh Đoàn 559, cónhiệm vụ mở đường, bảo vệ giao thông và vận chuyển vũ khí, lương thực trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại. Ở mảnhđất "túi bom" miền Trung, nơi kẻ thù ngày đêm trút xuống hàngvạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt mạch máu giao thông hướng vềmiền Nam, bác Hà đã kiên cường chiến đấu và trưởng thành, vinh dự mang trên vai cấp bậc Chuẩn úy.
Là một sĩ quan cấp dưới trực tiếp có mặt tại trận địa, nhiệm vụcủa bác cùng đồng đội vô cùng cam go. Đó là những đêm trắngthức cùng tiếng pháo, tiếng bom, là những giây phút nghẹt thởbám trụ mặt đường để rà phá bom mìn, san lấp hố bom, giữ chonhững đoàn xe ra tiền tuyến không một giờ ngắt quãng. Giữa lànkhói đạn sực mùi thuốc súng, sự mưu trí, quả cảm và tinh thầntrách nhiệm của người Chuẩn úy trẻ tuổi đã trở thành điểm tựavững chắc cho anh em chiến sĩ, cùng nhau giữ vững mạch máugiao thông thông suốt vì sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Nhiều thập kỷ đã đi qua, những con đường đất đỏ Trường Sơn năm xưa nay đã xanh rì cỏ cây, đất nước đã hòa bình và đổi mới. Thế nhưng, ký ức về Trung đoàn 472 anh hùng và những nămtháng hoa lửa vẫn luôn vẹn nguyên, rực cháy trong tâm khảmcủa bác. Đứng trước thế hệ đoàn viên, thanh niên tràn đầy sứctrẻ hôm nay, vị cựu chiến binh năm xưa gửi gắm những lời tâmhuyết:
"Thời của các bác, lý tưởng sống nằm ở sự hy sinh, dũng cảmbám trụ mặt đường để thông xe ra tiền tuyến, quyết tâm giànhlại độc lập cho đất nước. Thời của các cháu hôm nay, thử tháchkhông còn là bom đạn, mà là làm sao để làm chủ tri thức, côngnghệ, xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh.
Bác mong rằng, tinh thần 'mở đường mà tiến' của Trung đoàn472 năm xưa sẽ được các cháu tiếp nối mạnh mẽ. Hãy lập nênnhững 'mũi tiến công' xuất sắc trong học tập và lao động. Đừngngại dấn thân vào những việc khó, việc mới, bởi chính sự rènluyện và khát vọng của tuổi trẻ hôm nay sẽ quyết định tương lai tươi sáng của đất nước Việt Nam."



