Ngọn lửa tình nguyện và quyết định lên đường của người con đất Hoằng Hóa
Ngồi trong gian nhà ấm cúng tại thôn Nhân Đạo, nhìn ngắm những tấm huân chương chiến công được treo trang trọng trên tường, bác Lê Quý Vang bồi hồi đưa chúng tôi trở về những ngày thu năm một chín bảy mươi mốt rực lửa. Khi ấy, ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lê Quý Vang đã tạm gác lại những dự định cá nhân, viết đơn tình nguyện gia nhập quân đội với một khát vọng cháy bỏng là được cống hiến sức trẻ cho sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Lắng nghe giọng kể hào sảng nhưng không kém phần xúc động của bác, thế hệ đoàn viên chúng tôi như được hòa mình vào không khí sục sôi của những ngày cả nước ra trận, nơi những chuyến xe chở đầy lính mới nối đuôi nhau rời quê hương Hoằng Hóa hướng về phía tiền tuyến vẫy gọi. Bác Vang bảo lúc đó trong tim mỗi người chỉ có một lý tưởng duy nhất là chiến đấu để giữ lấy độc lập tự do cho dân tộc, gian khổ hiểm nguy đến mấy cũng không thể làm lay chuyển ý chí của người lính trẻ. Tinh thần quả cảm và lý tưởng sống cao đẹp của bác chính là tấm gương sáng ngời, thắp lên trong lòng tuổi trẻ xã nhà ngọn lửa của lòng biết ơn và trách nhiệm đối với tương lai của đất nước.



