Người có công giúp đỡ cách mạng

NGỌN LỬA TRÀ MY

Giữa những ngày chiến tranh ác liệt, cậu bé Nguyễn Văn Lợi sống cùng mẹ trong một căn nhà nhỏ giữa rừng quế. Một lần vào rừng, em phát hiện chiến sĩ Phạm Minh Tuấn bị thương và cùng mẹ bí mật đưa về hầm sau nhà chăm sóc. Bom đạn ngày càng dữ dội, địch càn quét khắp nơi. Dù nguy hiểm, Lợi vẫn dìu anh Tuấn băng rừng tìm về đơn vị. Trên đường đi, em nhìn thấy ngôi làng bốc cháy phía sau nhưng không dừng lại. Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, Lợi trở thành giáo viên tại chính quê hương mình. Ký ứ

Đà Nẵng04/05/2026HỒ THỊ THANH HIỀN (TIỂU HỌC HỒNG QUANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, vùng núi Trà My chìm trong khói lửa chiến tranh. Những cánh rừng quế bạt ngàn không còn yên bình như trước. Bom đạn trút xuống, xé toạc bầu trời xanh, để lại những hố sâu và nỗi đau không thể gọi tên.

Ở thôn 3, xã Trà Mai, có một cậu bé tên Nguyễn Văn Lợi, 12 tuổi. Nhà em nằm gần con suối nhỏ phía sau đồi quế – nơi từng là chỗ vui chơi, nay trở thành con đường liên lạc bí mật của bộ đội.Cha Lợi là du kích địa phương, thường xuyên vắng nhà. Mẹ em – bà Trần Thị Hòa – vừa chăm con, vừa tham gia tiếp tế lương thực cho bộ đội đóng quân trong rừng sâu.

Một buổi chiều, khi đang nhặt củi gần bìa rừng, Lợi phát hiện một chiến sĩ bị thương nặng nằm dưới tán cây. Anh tên Phạm Minh Tuấn, thuộc đơn vị đóng tại khu vực giáp ranh giữa Trà My và Bắc Trà My.

Không chần chừ, Lợi chạy về gọi mẹ. Hai mẹ con bí mật đưa anh Tuấn về căn hầm nhỏ phía sau nhà – nơi vốn dùng để tránh bom. Suốt nhiều ngày liền, họ chăm sóc anh bằng những gì ít ỏi: lá thuốc rừng, cơm độn sắn và nước suối.

Đêm nọ, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Bom dội xuống gần khu dân cư. Căn hầm rung chuyển dữ dội. Lợi ôm chặt chiếc đèn dầu, ánh lửa le lói chiếu lên gương mặt lấm lem nhưng cương nghị.

Anh Tuấn nắm tay Lợi, khẽ nói:
“Sau này hòa bình, em phải đi học… đừng để chiến tranh cướp mất ước mơ.”

Một buổi sáng, tin địch càn quét lan nhanh khắp thôn. Nếu bị phát hiện, cả gia đình Lợi sẽ gặp nguy hiểm.

Không còn cách nào khác, mẹ Lợi quyết định đưa anh Tuấn vào sâu trong rừng. Lợi tình nguyện đi cùng.

Con đường rừng gập ghềnh, mưa rừng trút xuống lạnh buốt. Lợi cắn răng dìu anh Tuấn từng bước. Đôi chân trần rướm máu, nhưng em không dừng lại.

Khi gần đến điểm tập kết của bộ đội, một loạt đạn vang lên phía sau. Lợi quay đầu lại – ánh lửa bùng lên từ phía làng.

Khoảnh khắc ấy, em hiểu: ngôi nhà của mình có thể không còn nữa.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tại chính mảnh đất Trà Mai, một ngôi trường tiểu học được xây dựng lại.

Trên bảng danh dự của trường có ghi tên:
Nguyễn Văn Lợi – giáo viên, cựu học sinh vượt khó

Còn ở góc sân trường, một cây quế nhỏ được trồng – nơi Lợi thường kể cho học sinh nghe về những ngày “hoa lửa”.

Anh Tuấn, người chiến sĩ năm xưa, sau này trở lại. Hai người đứng lặng trước ngôi trường, không cần nói nhiều.

Ngọn lửa năm xưa – không chỉ là bom đạn, mà là niềm tin, lòng dũng cảm và hy vọng – vẫn âm ỉ cháy trong tim họ.

Chiến tranh có thể tàn phá mọi thứ, nhưng không thể dập tắt được ý chí và khát vọng sống của con người. Chính trong những năm tháng “hoa lửa” ấy, những con người bình dị đã thắp lên ngọn lửa của lòng yêu nước và tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn