Ngọn lửa trao truyền
Cuộc đời của ông Nguyễn Văn Sỹ đã đi qua hai cuộc chiến tranh, trải qua những năm tháng gian khổ của thời bao cấp và hơn ba mươi năm tận tụy phục vụ quê hương trên cương vị người cán bộ cơ sở. Ở tuổi xế chiều, điều khiến ông hạnh phúc nhất không còn là những tấm giấy khen hay những thành tích đã qua, mà là được ngồi giữa những đoàn viên, thanh niên để kể lại câu chuyện của một thời hoa lửa.
Trong những buổi gặp gỡ với tuổi trẻ, ông luôn xuất hiện với nụ cười hiền hậu và giọng nói chậm rãi. Ông không kể chuyện chiến tranh để nhắc về sự mất mát, cũng không nói về mình như một người lập được nhiều chiến công. Điều ông mong muốn là những người trẻ hôm nay hiểu được giá trị của hòa bình và biết sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Ông thường mở đầu bằng một câu nói rất giản dị:
"Các cháu được lớn lên trong hòa bình là điều may mắn mà thế hệ chúng tôi ngày trước luôn mong ước."
Rồi ông kể về những năm tháng tuổi mười chín lên đường nhập ngũ, về những ngày làm chiến sĩ trinh sát của Đại đội 14, Trung đoàn 3, Sư đoàn 324, về những lần luồn sâu giữa chiến trường Trị Thiên, về những người đồng đội đã không bao giờ trở về. Ông kể bằng sự bình thản của một người đã đi qua chiến tranh, nhưng trong từng lời nói vẫn đong đầy niềm xúc động.
Mỗi lần nhắc đến những đồng đội đã nằm lại ở tuổi đôi mươi, ông đều lặng đi vài giây.
Ông nói:
"Chúng tôi chiến đấu không phải để được nhắc tên, mà để đất nước có ngày hòa bình như hôm nay."
Chính vì vậy, điều ông luôn trăn trở là làm sao để thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân, mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh của lớp cha anh.
Ông nhìn những gương mặt trẻ đang chăm chú lắng nghe rồi chậm rãi nói:
"Các cháu không cần phải trải qua chiến tranh như chúng tôi. Điều các cháu cần làm là học tập thật tốt, rèn luyện thật tốt và sống có ích cho xã hội."
Đó là lời nhắn gửi mà ông luôn lặp lại trong mỗi lần giao lưu với thanh niên.
Theo ông, yêu nước trong thời bình không nhất thiết phải làm những điều lớn lao. Yêu nước bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, lao động chăm chỉ, sống trung thực, chấp hành pháp luật, biết sẻ chia với cộng đồng và luôn sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.
Ông đặc biệt dành nhiều tình cảm cho tổ chức Đoàn Thanh niên.
Ông chia sẻ rằng, tuổi trẻ luôn là lực lượng xung kích trên mọi mặt trận. Nếu trong chiến tranh, thanh niên là những người xung phong ra tiền tuyến thì trong thời bình, thanh niên phải là lực lượng đi đầu trong học tập, đổi mới sáng tạo, phát triển kinh tế, bảo vệ môi trường, xây dựng nông thôn mới và giữ gìn bản sắc văn hóa quê hương.
Nhắc đến quê hương Giai Lạc, ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào.
Ông vui khi thấy những con đường bê tông rộng mở, những ngôi trường khang trang, những cánh đồng ngày càng đổi mới và đặc biệt là hình ảnh màu áo xanh thanh niên luôn có mặt trong các hoạt động vì cộng đồng.
Ông tin rằng, đó chính là sự tiếp nối đẹp nhất của truyền thống cách mạng.
Ông xúc động gửi gắm:
"Tôi mong Đoàn Thanh niên xã Giai Lạc sẽ luôn giữ được tinh thần xung kích, tình nguyện và đoàn kết. Hãy là những người đi đầu trong học tập, trong lao động và trong mọi phong trào vì quê hương. Các cháu hôm nay chính là những người sẽ viết tiếp tương lai của mảnh đất này."
Lời nhắn nhủ ấy không phải là một bài diễn văn, mà là tâm sự chân thành của một người lính đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Ông hiểu rằng mỗi thế hệ đều có sứ mệnh riêng.
Nếu thế hệ của ông cầm súng để giành độc lập thì thế hệ trẻ hôm nay cầm tri thức, khoa học, công nghệ và khát vọng để xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh.
Điều quan trọng nhất, theo ông, là không được quên cội nguồn.
Ông mong những câu chuyện về chiến tranh sẽ không chỉ nằm trong sách lịch sử, mà sẽ sống mãi trong lòng thế hệ trẻ như những bài học về lòng yêu nước, về ý chí vượt khó, về tinh thần đoàn kết và trách nhiệm với cộng đồng.
Khép lại buổi trò chuyện, ông đứng dậy, nhìn những đoàn viên thanh niên với ánh mắt đầy tin tưởng.
Giọng ông vẫn trầm ấm như lời căn dặn của một người ông dành cho con cháu:
"Tương lai của quê hương nằm trong tay các cháu. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động, biến ước mơ thành sự cống hiến và biến tuổi trẻ thành những năm tháng đẹp nhất để dựng xây quê hương, đất nước. Khi các cháu sống có trách nhiệm, biết yêu thương và cống hiến, đó chính là cách tri ân ý nghĩa nhất đối với những thế hệ đi trước."
Buổi trò chuyện khép lại trong những tràng pháo tay và ánh mắt xúc động của các đoàn viên.
Ngọn lửa yêu nước mà người lính năm xưa mang theo từ chiến trường không còn cháy bằng tiếng súng, mà được truyền đi bằng những câu chuyện chân thành, bằng những bài học cuộc sống và bằng niềm tin mãnh liệt vào thế hệ trẻ.
Đó cũng là hành trình đẹp nhất của ông Nguyễn Văn Sỹ.
Từ một chàng trai mười chín tuổi lên đường nhập ngũ, trở thành người lính trinh sát kiên cường, rồi người cán bộ tận tụy với quê hương và cuối cùng là người truyền lửa cho thế hệ trẻ.
Ngọn lửa ấy sẽ không tắt.
Bởi mỗi người trẻ biết sống đẹp, sống có trách nhiệm và cống hiến cho cộng đồng sẽ là một ngọn lửa mới được thắp lên, tiếp nối lý tưởng mà lớp cha anh đã dày công vun đắp.
Thông điệp
"Hòa bình là món quà vô giá được đánh đổi bằng sự hy sinh của biết bao thế hệ. Trân trọng hòa bình không chỉ là ghi nhớ lịch sử, mà còn là sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai. Tuổi trẻ hôm nay hãy không ngừng học tập, rèn luyện, giữ vững lý tưởng, nuôi dưỡng khát vọng cống hiến và phát huy tinh thần xung kích của Đoàn Thanh niên để góp phần xây dựng quê hương Giai Lạc ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đó chính là ngọn lửa yêu nước được trao truyền từ thế hệ đi trước đến thế hệ hôm nay và mai sau."



