Bài viết

Ngọn lửa trên bến Bạch Đằng

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 938, khi quân Nam Hán chuẩn bị tiến vào nước ta bằng đường thủy, vùng sông Bạch Đằng trở thành nơi quyết định vận mệnh dân tộc. Dưới sự chỉ huy của Ngô Quyền, quân dân ta âm thầm chuẩn bị cho trận đánh lịch sử chống giặc ngoại xâm.

Tại một làng chài nhỏ ven sông có chàng trai tên An vừa tròn hai mươi tuổi.

An sinh ra trong gia đình làm nghề chài lưới. Cha anh là người thuộc từng con nước lên xuống của sông Bạch Đằng, còn mẹ vá lưới và bán cá ở bến sông mỗi sáng. Từ nhỏ, anh đã lớn lên cùng tiếng sóng vỗ mạn thuyền, mùi bùn phù sa và những buổi chiều nhìn cọc tre phơi nắng bên bờ.

Anh khỏe mạnh, nhanh nhẹn và đặc biệt rất giỏi chèo thuyền trong đêm tối. Người trong làng thường nói:
— Có An dẫn đường, thuyền đi trong sương mù cũng không lạc bến.

Khi quân của Ngô Quyền về vùng này chuẩn bị trận địa cọc ngầm, dân làng ai cũng góp sức. Người chặt gỗ, người đóng cọc, người vận chuyển lương thực.

An tình nguyện tham gia đội thuyền bí mật chuyên vận chuyển cọc gỗ và dẫn đường cho quân sĩ giữa những con nước phức tạp.

Cha anh trao cho con bó đuốc nhỏ và dặn:
— Ngọn lửa này không chỉ để soi đường, mà còn để giữ lấy non sông.

Từ đó, mỗi đêm An cùng đồng đội lặng lẽ chèo thuyền đưa những cây cọc lớn ra lòng sông, cắm xuống đúng vị trí theo thủy triều.

Công việc phải làm trong đêm tối để tránh tai mắt địch. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể làm hỏng cả kế hoạch lớn.

Một đêm cuối đông, thủy triều lên cao hơn thường lệ. Cần phải hoàn thành nốt hàng cọc cuối cùng trước khi quân Nam Hán kéo tới.

Nếu chậm trễ, trận địa sẽ không đủ sức ngăn giặc.

An là người đầu tiên xung phong chèo thuyền ra bãi cọc giữa đêm mưa lạnh.

Gió sông buốt giá, nước dâng mạnh, con thuyền nhỏ chao đảo giữa dòng. Anh giơ cao ngọn đuốc để làm hiệu cho các thuyền phía sau xác định vị trí.

Ánh lửa đỏ rực giữa màn sương như một vì sao nhỏ trên sông đêm.

Từng cây cọc cuối cùng được đóng xuống đúng lúc nước triều bắt đầu rút.

Nhờ tín hiệu của An, toàn bộ trận địa hoàn thành trước rạng sáng.

Khi quay thuyền vào bờ, địch tuần tra bất ngờ phát hiện.

Để giữ bí mật cho trận địa cọc và bảo vệ đồng đội, An đã chèo thuyền về hướng khác, giơ cao ngọn đuốc để thu hút sự chú ý của quân địch.

Con thuyền nhỏ lao vào màn đêm.

Ngọn lửa ấy dần khuất giữa sóng nước.

Và An đã mãi mãi nằm lại trên chính dòng sông quê hương.

Không lâu sau đó, chiến thắng Bạch Đằng năm 938 vang dội, chấm dứt hơn một nghìn năm Bắc thuộc, mở ra thời kỳ độc lập lâu dài cho dân tộc Việt Nam.

Người dân ven sông vẫn kể về chàng trai giữ đuốc năm ấy — người đã dùng ánh lửa nhỏ của mình góp phần thắp lên vận mệnh lớn của đất nước.

Ngọn lửa trên bến Bạch Đằng không chỉ soi sáng một đêm chiến trận, mà còn cháy mãi như biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn