Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Trên Bến Cao Lãnh

Ông Nguyễn Văn Thiện là một cựu du kích địa phương từng hoạt động tại vùng ven sông Tiền, Đồng Tháp trong những năm chiến tranh ác liệt. Câu chuyện dưới đây được kể lại từ ký ức của ông về một đêm mùa khô năm 1968, khi tình đồng đội và lòng dũng cảm đã thắp sáng một vùng quê chìm trong khói lửa

Đồng Tháp06/07/2026Lê Trần Gia Tường3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, vùng ven sông Tiền thuộc Cao Lãnh thường xuyên hứng chịu những trận càn quét dữ dội. Khi ấy tôi mới tròn hai mươi tuổi, là một du kích trẻ của xã.

Một buổi chiều cuối mùa khô, đơn vị chúng tôi nhận được tin có một tổ trinh sát bị mắc kẹt bên kia cánh đồng lau sậy. Trời bắt đầu tối, nhưng địch vẫn còn đóng quân gần đó. Nếu không đưa được họ về trước sáng, nguy cơ bị phát hiện là rất lớn.

Tôi cùng ba đồng đội chèo một chiếc xuồng nhỏ men theo con rạch hẹp. Mặt nước đen như mực, chỉ có ánh trăng non phản chiếu lấp lánh. Không ai nói với ai lời nào, chỉ nghe tiếng mái chèo khẽ chạm mặt nước.

Khi đến nơi, chúng tôi tìm thấy bốn chiến sĩ đang ẩn mình trong đám lau. Một người bị thương ở chân, đi lại rất khó khăn. Cả nhóm quyết định đưa người bị thương lên xuồng trước rồi lần lượt rút lui.

Thế nhưng khi xuồng vừa ra khỏi bờ lau, một loạt đạn sáng bất ngờ xé toạc bầu trời. Ánh sáng trắng rực phủ kín cả cánh đồng. Chúng tôi lập tức nằm rạp xuống xuồng. Tim ai nấy đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy.

Trong khoảnh khắc ấy, anh Lê Minh Tâm, người lớn tuổi nhất đơn vị, bình tĩnh chèo xuồng áp sát mé rạch rồi dùng những bó lục bình che kín thân xuồng. Nhờ sự nhanh trí đó, chúng tôi tránh được sự chú ý của đối phương.

Suốt hơn hai giờ đồng hồ, cả nhóm lặng lẽ xuôi theo dòng nước. Đến gần sáng, khi những mái nhà đầu tiên của làng hiện ra trong sương sớm, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Người chiến sĩ bị thương sau này bình phục hoàn toàn và tiếp tục công tác. Còn anh Tâm đã hy sinh trong một trận đánh vào năm sau. Mỗi lần nhớ về đêm ấy, tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh anh ngồi ở mũi xuồng, ánh mắt kiên định giữa màn đêm.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự hy sinh của những con người bình dị năm ấy vẫn là ngọn lửa không bao giờ tắt trong ký ức tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn