Ngọn lửa trên bến sông Cửu Long
Tôi tên là Nguyễn Văn Thành. Đã nhiều năm trôi qua kể từ ngày chiến tranh kết thúc, nhưng mỗi khi nhớ lại, những ký ức về thời hoa lửa vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.
Năm ấy tôi vừa tròn mười tám tuổi. Quê tôi là một vùng ven sông yên bình với những cánh đồng lúa xanh ngát. Thế nhưng chiến tranh đã làm thay đổi tất cả. Tiếng máy bay, tiếng bom và những lần cả xóm phải chạy xuống hầm trú ẩn trở thành một phần của cuộc sống hằng ngày.
Cha tôi tham gia lực lượng bảo vệ địa phương, còn mẹ cùng bà con trong làng lo nấu cơm, gói bánh và chăm sóc những người bị thương. Tôi được giao nhiệm vụ chèo xuồng đưa thư, vận chuyển lương thực và thuốc men qua những con rạch nhỏ. Mỗi chuyến đi đều đầy nguy hiểm, nhưng ai cũng hiểu rằng chỉ cần mình cố gắng thêm một chút thì sẽ giúp được rất nhiều người.
Có một đêm mưa lớn, một cụ già trong xóm bị thương cần được đưa sang nơi có đội ngũ y tế. Tôi cùng ba người dân khác chèo xuồng vượt qua dòng nước chảy xiết. Trời tối đen như mực, gió mạnh và mưa tạt vào mặt khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Chúng tôi không ai nói với ai một lời, chỉ lặng lẽ phối hợp để đưa cụ đến nơi an toàn. Khi nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm của cụ sau khi được cứu chữa, tôi nhận ra rằng giữa chiến tranh khốc liệt, tình người vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm mọi trái tim.
Ngày hòa bình lập lại, bà con trở về dựng lại những mái nhà đã hư hỏng, khai hoang ruộng đồng và bắt đầu cuộc sống mới. Tiếng bom ngày nào được thay bằng tiếng trẻ em nô đùa và tiếng máy cày trên những cánh đồng. Mỗi lần đi ngang bến sông cũ, tôi lại nhớ đến những con người bình dị đã cùng nhau vượt qua những năm tháng gian nan bằng lòng dũng cảm và sự đoàn kết.
Đến hôm nay, khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, tôi vẫn kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe. Tôi mong các thế hệ sau sẽ luôn biết trân trọng hòa bình, yêu quê hương và sống chan hòa với mọi người, để những đau thương của chiến tranh chỉ còn là ký ức nhắc nhở về giá trị của một cuộc sống yên bình.



