Ngọn Lửa Trên Bến Sông Thương
Ngọn Lửa Trên Bến Sông Thương
Ông Nguyễn Văn Lợi sinh ra và lớn lên bên bờ sông Thương. Những năm chiến tranh, bến sông nhỏ của làng ông trở thành điểm trung chuyển lương thực và vũ khí ra mặt trận. Ban ngày bến sông yên bình, nhưng khi màn đêm buông xuống, nơi đây lại sáng lên bởi ánh đèn pin, ánh đuốc và tiếng chèo khua vội vã.
Một đêm mùa hè năm ấy, khi đoàn thuyền chuẩn bị vượt sông, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Bom bắt đầu trút xuống bến. Đất đá tung lên, mặt sông cuộn sóng.
Ông Lợi lúc đó là một dân quân trẻ. Ông cùng đồng đội nhanh chóng tắt hết đèn, dẫn các thuyền nép sát vào bờ lau. Nhưng một quả bom nổ gần bến làm sập một đoạn đường vận chuyển.
“Không thể để hàng bị kẹt ở đây,” ông Lợi nhớ lại.
Dưới ánh trăng mờ, ông cùng mấy thanh niên trong đội dân quân vội vã dùng cuốc và xẻng dọn đất đá. Bom vẫn còn nổ rải rác phía xa. Có người bị thương, nhưng không ai rời vị trí.
Chỉ sau hơn một giờ, con đường tạm được mở lại. Những bao gạo và hòm đạn lại được chuyển xuống thuyền. Khi chiếc thuyền cuối cùng rời bến, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Ông Lợi kể rằng lúc đó ai cũng mệt rã rời, quần áo lấm đầy bùn đất, nhưng trong lòng lại ấm lạ thường. Bởi họ biết rằng từng chuyến thuyền vượt sông ấy sẽ giúp những người lính ngoài mặt trận có thêm lương thực và đạn dược.
Nhiều năm sau chiến tranh, bến sông Thương đã trở lại yên bình. Nhưng mỗi khi đứng bên dòng nước chảy lặng lẽ, ông Lợi vẫn nhớ về đêm bom đạn ấy — đêm mà những con người bình dị đã cùng nhau giữ vững một bến sông nhỏ giữa thời hoa lửa.



