Cựu chiến binh

Ngọn Lửa Trên Đá Trắng

Lào Cai09/05/2026Nguyễn Văn Tùng (Đoàn Xã Bát Xát)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in buổi sáng hôm đó, tháng Hai năm 1979, khi chúng tôi được điều lên một cao điểm toàn đá trắng. Đá ở đây sắc và lạnh, đi không cẩn thận là rách cả đế giày. Người ta gọi đó là “điểm đá trắng”, nhưng với chúng tôi, nó chỉ là một chỗ phải giữ bằng mọi giá.

Gió thổi hun hút, không mang theo mùi gì ngoài mùi đất khô và khói xa xa. Trên đỉnh, chỉ có một hốc đá nhỏ đủ cho ba người nằm co.

Đêm đầu tiên, chúng tôi nhóm một đốm lửa rất nhỏ, che bằng áo mưa để khỏi lộ ánh sáng. Anh Tâm – tổ trưởng – nói:

“Lửa này chỉ để nhìn nhau thôi, không phải để sưởi.”

Ngọn lửa bé như hạt đậu, rung lên trong gió lùa qua khe đá. Nhưng trong cái lạnh cắt da ấy, nó vẫn khiến người ta thấy đỡ cô độc.

Tôi ngồi đối diện anh Tâm. Anh lấy từ túi áo ra một mảnh giấy gấp nhỏ, nhìn rất lâu rồi lại cất đi. Tôi không hỏi, nhưng sau này mới biết đó là địa chỉ nhà.

Rạng sáng hôm sau, pháo bắt đầu dội xuống cao điểm.

Đá trắng rung lên như bị ai lật tung. Khói bụi và mảnh đá bay mù mịt. Chúng tôi tản ra từng vị trí, bám vào từng khe đá như bám vào sự sống.

Khi khói tan, những bóng người bắt đầu xuất hiện từ sườn dốc bên kia. Họ tiến lên chậm nhưng chắc, tận dụng từng mỏm đá.

“Giữ chốt!” – tiếng anh Tâm vang lên.

Tiếng súng nổ chát chúa giữa núi đá. Âm thanh vang vọng, dội đi dội lại như không bao giờ dứt. Đá trắng bị đạn bắn trúng tóe lửa nhỏ, sáng loé lên rồi tắt.

Trận đánh kéo dài đến gần trưa.

Có lúc họ tiến rất gần, chỉ cách chúng tôi vài chục mét. Tôi nằm sát đá, cảm nhận rõ từng nhịp tim của mình. Tay không còn nghĩ nữa, chỉ còn phản xạ.

Giữa lúc căng nhất, tôi thấy anh Tâm đứng dậy, ném một vật gì đó xuống mép đá.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên. Khói bụi che khuất lối lên trong chốc lát. Họ chững lại, rồi rút xuống thấp hơn.

Khi tiếng súng lắng xuống, trời đã xế chiều. Ánh nắng chiếu lên đá trắng, làm cả cao điểm sáng lóa như tuyết.

Chúng tôi vẫn còn giữ được vị trí.

Anh Tâm ngồi tựa vào vách đá, thở nặng. Tôi nhìn thấy tay anh đầy trầy xước, nhưng anh chỉ cười:

“Đá này cứng thật.”

Không ai cười lớn, nhưng ai cũng nhẹ nhõm.

Đêm hôm đó, chúng tôi lại nhóm lửa. Vẫn chỉ một đốm nhỏ, vẫn che bằng áo mưa.

Anh Tâm nhìn ngọn lửa rất lâu rồi nói:

“Nếu mai còn sống, chắc tao sẽ kể lại chuyện này.”

Tôi hỏi:
“Kể cho ai?”

Anh đáp:
“Cho người chưa từng thấy đá trắng.”

Nhiều năm sau, khi tôi đi qua vùng núi ấy, cao điểm đá trắng đã phủ đầy cỏ xanh. Không còn dấu vết chiến hào, không còn đá vỡ.

Chỉ còn gió thổi qua rất nhẹ.

Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh lửa nhỏ trong đêm – dù là bếp than hay ngọn đèn dầu – tôi lại nhớ đến ngọn lửa bé xíu giữa đá trắng năm ấy.

Ngọn lửa đủ nhỏ để không ai nhìn thấy từ xa… nhưng đủ lớn để chúng tôi đi qua một ngày dài không gục ngã.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn