NGỌN LỬA TRÊN DẢI ĐẤT MAI PHỤ NẮNG GIÓ
Tuổi trẻ của bác Lê Đại Lượng bắt đầu bằng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc khi dải đất miền Trung đang gồng mình trong túi bom đạn lạc. Chàng thanh niên đất Mai Phụ - Hà Tĩnh lên đường, mang theo vị mặn của sóng biển Cửa Sót và ý chí sắt đá của dòng dõi hiếu học quê hương. Tháng 12/1967 Chàng thanh niên được điều đến, đoàn 559 chiến trường trung Lào và Tây nguyên. Giữa chiến trường khói lửa, bác đã chiến đấu bằng tất cả sự can trường của người chiến sĩ Cụ Hồ. Một trận đánh ác liệt đã lấ
NGỌN LỬA TRÊN DẢI ĐẤT MAI PHỤ NẮNG GIÓ
“Có những dấu chân không chỉ in trên cát bỏng, mà còn tạc vào lòng dân. Bài viết này xin được gửi tặng người lính năm xưa, vị Bí thư tận tụy hôm nay – người đã dùng ý chí thép để bắc những nhịp cầu vui cho thôn Bằng Châu, xã Mai Phụ quê mình.”
Tuổi trẻ của bác Lê Đại Lượng bắt đầu bằng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc khi dải đất miền Trung đang gồng mình trong túi bom đạn lạc. Chàng thanh niên đất Mai Phụ - Hà Tĩnh lên đường, mang theo vị mặn của sóng biển Cửa Sót và ý chí sắt đá của dòng dõi hiếu học quê hương. Tháng 12/1967 Chàng thanh niên được điều đến, đoàn 559 chiến trường trung Lào và Tây nguyên.
Giữa chiến trường khói lửa, bác đã chiến đấu bằng tất cả sự can trường của người chiến sĩ Cụ Hồ. Một trận đánh ác liệt đã lấy đi của ông một phần thân thể, buộc bác phải rời xa tay súng. Trở về với tấm áo lính sờn vai, bao nhiêu huân huy chương trên ngực là bấy nhiêu máu thịt đã để lại chiến trường. Giờ đây bác không chọn cách nghỉ ngơi với bác, vết thương trên thịt da chỉ là phép thử cho bản lĩnh. Bác trở về làng, với nỗi đau âm ỉ trên cơ thể bắt đầu một hành trình "vượt cạn" mới giữa thời bình: rời tay súng nhưng không rời trận tuyến.
Trở về địa phương bác làm nhiều công việc năm 1980 bác làm ban quản lý hợp tác xã. Năm 1995-1921 bác làm chủ tịch hội nông dân xã. Năm 2002-2008 làm bí thư xã với tư duy của một người đứng đầu được tôi luyện trong lửa đạn, bác Lượng được tín nhiệm bầu giữ chức vụ cao nhất tại địa phương – Bí thư Đảng ủy xã Mai Phụ. Đây là giai đoạn rực rỡ và quyết liệt nhất, khi ông mang "chất thép" quân ngũ để rèn giũa lại phong trào quê hương.
Trong những ngày nắng cháy sém da người, dân làng vẫn thấy vị Bí thư thương binh đi khắp các ngõ xóm, bãi bồi. Bác hiểu rằng, muốn dân tin Đảng, cán bộ phải là người "đứng mũi chịu sào". Khi phong trào xây dựng nông thôn mới bắt đầu, chính Bác là người tiên phong dỡ bỏ tường rào nhà mình ở thôn Bằng Châu để mở rộng đường thôn ngõ xóm. Hình ảnh người thương binh già lặng lẽ quét dọn vôi vữa, mở rộng con đường chung đã chạm đến trái tim của hàng trăm hộ dân.
Dưới sự chèo lái của bác, Mai Phụ như thay da đổi thịt. Những con đường bê tông phẳng lì chạy dài ra biển, những kênh mương nội đồng tưới mát cho những cánh đồng muối, cánh đồng lúa khô hạn. Sự liêm chính, công tâm của ông như bát nước chè xanh đậm đà, kết nối lòng dân thành một khối thống nhất, đưa xã nhà vững vàng tiến bước.
Nhiệm vụ hoàn thành, Bác Lê Đại Lượng trở về với cuộc sống đời thường khi đã nghỉ hưu. Bác rời xa những cuộc họp bàn căng thẳng để trở về làm một người con bình dị của làng quê.
Giờ đây, trong ngôi nhà nhỏ lộng gió tại thôn Bằng Châu, ông tìm thấy niềm vui bên vườn cây, ao cá. Thế nhưng, căn nhà ấy chưa bao giờ khép cửa với xóm giềng. Các cán bộ trẻ vẫn tìm đến ông để học cách "dân vận" sao cho trúng lòng người; bà con lối xóm vẫn ghé qua nhâm nhi chén trà, bàn chuyện làng chuyện xã. Dù chân đã mỏi theo năm tháng và vết thương cũ vẫn đau nhức mỗi khi trời trở gió, nhưng nụ cười của ông vẫn hiền hậu, ánh mắt vẫn sáng rực niềm tự hào về một Mai Phụ đã thay da đổi thịt.
Bác trở thành người truyền cảm hứng vô tận cho thế hệ trẻ. Những buổi nói chuyện của bác không giáo điều, mà thấm đẫm trải nghiệm thực tế về lòng yêu nước và trách nhiệm. Bác dạy lớp trẻ rằng: "Xưa cha ông đổ máu để giữ đất, nay các cháu phải dùng trí tuệ để giữ làng". Ánh mắt rạng ngời và ý chí vượt lên thương tật của bác chính là bài học sống động nhất, thôi thúc thanh niên Mai Phụ dám nghĩ, dám làm, cống hiến sức trẻ để xây dựng Hà Tĩnh thêm giàu đẹp.
Cuộc đời thương binh bác Lê Đại Lượng là một bản tình ca được viết bằng mồ hôi và máu trên nền cát trắng Hà Tĩnh. Bác đã sống một đời trọn vẹn: một thời giữ đất, một thời xây làng và một đời giữ trọn khí tiết anh bộ đội Cụ Hồ.
"Mai Phụ chiều nay lộng gió nồm
Bằng Châu lối nhỏ nắng vàng thơm
Vết thương chiến trận còn đau nhức
Chí thép quân hành chẳng mỏi chân.
Rời súng, ông về xây gốc Đảng
Dựng làng, giữ đất, trọn niềm tin
Nghỉ hưu vẫn nặng tình sông núi
Sáng mãi gương đời - Bộ đội Cụ Hồ."
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Thư



