Ngọn Lửa Trên Đỉnh Gió
Mùa đông năm ấy, sương phủ trắng lối mòn lên núi. Đêm xuống, cả bản chỉ còn ánh lửa bập bùng giữa sân đình
Mùa đông năm ấy, sương phủ trắng lối mòn lên núi. Đêm xuống, cả bản chỉ còn ánh lửa bập bùng giữa sân đình. Ông Lâm, người cựu binh già, vẫn giữ thói quen nhóm lửa mỗi tối. Ông bảo: “Lửa không chỉ để sưởi, mà để nhớ.”
Ngày xưa, nơi này từng là điểm liên lạc bí mật. Những thanh niên tuổi mười tám đôi mươi đã từng ngồi quanh bếp lửa, bàn chuyện giữ làng. Có người đi rồi không trở lại. Nhưng mỗi mùa đông, lửa lại cháy lên, như chưa từng tắt.
Tối ấy, cậu bé Hưng ngồi bên ông, hỏi: “Ông ơi, sao ông không mệt?”
Ông cười hiền: “Vì hoa lửa vẫn còn.”
Hoa lửa – là khi than hồng nở tung những đốm sáng li ti trong gió lạnh. Ông bảo, người sống phải như hoa lửa, dù nhỏ bé vẫn rực rỡ giữa đêm dài.
Ngoài kia, sương vẫn rơi. Nhưng trong sân đình, lửa cháy sáng, soi rõ cả ký ức và niềm tin.



