“Ngọn Lửa Trên Đồi Gió”
Ông Nguyễn Văn Dũng từng là công binh chuyên rà phá bom mìn tại khu vực Quảng Bình giai đoạn sau 1970. Một lần tháo gỡ quả bom chưa nổ trên đồi trống giữa gió mạnh đã trở thành ký ức ám ảnh nhưng cũng đầy tự hào của ông.
Những năm chiến tranh, Quảng Bình là vùng đất hứng chịu bom đạn nặng nề. Sau mỗi trận không kích, mặt đất bị cày xới, nhiều quả bom chưa nổ nằm rải rác trong ruộng đồng và sườn đồi. Nguyễn Văn Dũng khi ấy hai mươi bảy tuổi, thuộc đội công binh chuyên rà phá bom mìn để mở đường cho dân và bộ đội đi lại. Công việc của ông luôn đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể không còn cơ hội quay về. Một buổi sáng đầu xuân, đơn vị nhận tin có một quả bom lớn còn nguyên kíp nổ nằm trên đồi cỏ cao gần làng. Nếu không xử lý kịp, người dân chăn thả gia súc có thể gặp nguy hiểm. Ông Dũng cùng tổ công binh nhanh chóng lên đường. Trên đồi, gió thổi rất mạnh, cỏ tranh nghiêng ngả liên tục, khiến việc xác định vị trí bom khó khăn hơn. Quả bom nằm nửa chìm trong đất, chỉ lộ phần thân kim loại đã gỉ sét. Mọi người phải giữ khoảng cách an toàn, chỉ còn ông Dũng tiến lại gần. Ông nằm sát xuống đất, từng động tác đều chậm rãi, chính xác. Không ai nói gì, chỉ có tiếng gió rít qua tai. Trong khoảnh khắc đó, ông nhớ lời người chỉ huy: — “Làm công việc này, phải coi sự bình tĩnh là thứ duy nhất giữ mình sống sót.” Sau gần một giờ căng thẳng, quả bom được tháo kíp an toàn. Khi ông đứng dậy, cả đội thở phào nhẹ nhõm. Người dân dưới chân đồi sau đó mới dám lên cảm ơn. Ông Dũng nói rằng điều ông nhớ nhất không phải là nguy hiểm, mà là cảm giác khi quả bom được vô hiệu hóa — như thể vừa dập tắt một ngọn lửa vô hình đang treo lơ lửng trên cuộc sống của mọi người. Sau này, mỗi lần đi qua những ngọn đồi gió lộng, ông vẫn nhớ về ngày hôm ấy — ngày mà sự bình tĩnh của con người đã chiến thắng cái chết trong gang tấc.


