Cựu chiến binh

Ngọn lửa trên đồi sim

Câu chuyện kể về những ngày chiến tranh khốc liệt nơi chiến trường miền Trung, nơi tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng đã thắp lên “ngọn lửa” không bao giờ tắt trong trái tim những người lính trẻ.

Đắk Lắk06/04/2026Nguyễn Trần Hoàng Ngân (Trường TH Trần Quốc Tuấn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Hòa, một cựu chiến binh đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” không thể nào quên. Đã hơn bốn mươi năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn nghe rõ tiếng bom rền và nhìn thấy những gương mặt đồng đội năm xưa.

Đó là mùa hè năm 1972. Đơn vị tôi đóng quân trên một quả đồi đầy sim tím. Ban ngày, đồi trông yên bình đến lạ, nhưng đêm xuống, nơi đây trở thành tọa độ của những trận bom ác liệt. Đất đá tung lên, khói lửa mù mịt, và chúng tôi – những chàng trai đôi mươi – chỉ biết bám chắc vào chiến hào, nắm chặt tay nhau để vượt qua.

Trong số chúng tôi, tôi nhớ nhất là Lê Minh Tuấn – cậu lính trẻ người Hà Tĩnh, lúc nào cũng cười, dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Tuấn thường nói:
“Rồi chiến tranh sẽ qua, tụi mình sẽ về, anh Hòa sẽ được ăn bát canh rau muống mẹ nấu, còn em sẽ cưới vợ.”

Chúng tôi cười, nhưng ai cũng hiểu, ngày đó xa vời biết bao.

Một đêm nọ, địch ném bom dữ dội hơn thường lệ. Một quả bom rơi trúng gần hầm chỉ huy. Tuấn lao ra ngoài, bất chấp nguy hiểm để kéo một đồng đội bị thương vào nơi an toàn. Khi quay lại, một tiếng nổ chát chúa vang lên. Mọi thứ chìm trong ánh lửa đỏ rực.

Khi khói tan, chúng tôi chạy đến… Tuấn nằm đó, im lặng, đôi mắt vẫn mở như còn nhìn về phía quê nhà. Trên tay cậu vẫn nắm chặt chiếc khăn tay cũ – kỷ vật của người mẹ.

Chúng tôi chôn Tuấn ngay trên đồi sim tím. Đêm hôm đó, không ai ngủ. Gió thổi qua đồi, mang theo mùi khói và hương sim thoang thoảng. Tôi thầm hứa với Tuấn rằng: nếu còn sống trở về, tôi sẽ kể lại câu chuyện của cậu – để không ai quên.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Tôi trở về, mang theo ký ức về những người đã nằm lại. Mỗi lần nhìn thấy hoa sim tím, tôi lại nhớ đến ngọn lửa năm xưa – ngọn lửa của lòng dũng cảm, của tình đồng đội, và của những giấc mơ dang dở.

Và tôi kể câu chuyện này, để Tuấn và những người như cậu vẫn sống mãi – trong ký ức của chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa trên đồi sim | Câu chuyện thời hoa lửa