Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn Lửa Trên Đồi Sim Nhân chứng:

Một câu chuyện cảm động về tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng trong những ngày chiến tranh ác liệt, nơi một ngọn đồi tím hoa sim trở thành biểu tượng của ký ức không thể phai.

Hà Tĩnh21/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn nhớ như in cái đêm năm 1972 ấy,” ông Nguyễn Văn Hòa bắt đầu kể, giọng chậm rãi nhưng đầy ám ảnh. “Đồi Sim hôm đó không còn yên bình như tên gọi của nó nữa…”

Đơn vị của ông đóng quân trên một ngọn đồi nhỏ, nơi mùa hè hoa sim nở tím cả sườn dốc. Nhưng chiến tranh không chừa bất cứ vẻ đẹp nào. Đêm hôm đó, pháo địch dội xuống như mưa, đất đá tung lên mù mịt, ánh lửa sáng rực cả một vùng trời.

Trong trung đội có một người lính trẻ tên Lê Minh Tuấn, mới tròn 19 tuổi. Tuấn là người nhỏ con nhưng nhanh nhẹn, luôn xung phong nhận nhiệm vụ nguy hiểm. Khi đường dây thông tin bị đứt do bom, Tuấn đã tình nguyện bò qua làn đạn để nối lại liên lạc.

“Tôi giữ đầu dây này, còn Tuấn mang đầu kia chạy đi,” ông Hòa kể. “Tôi chỉ kịp thấy bóng cậu ấy lao vào màn đêm, rồi một tiếng nổ lớn vang lên…”

Phải đến sáng hôm sau, khi trận pháo kích tạm lắng, họ mới tìm thấy Tuấn. Cậu nằm bên gốc sim, tay vẫn nắm chặt đoạn dây liên lạc đã được nối lại. Nhờ đường dây ấy, đơn vị kịp thời nhận lệnh rút lui, tránh được tổn thất lớn.

“Tuấn không nói gì nữa,” ông Hòa nghẹn lại. “Nhưng cậu ấy đã làm được điều mà cả đơn vị không ai quên.”

Sau chiến tranh, ông Hòa nhiều lần quay lại đồi Sim. Hoa vẫn nở tím mỗi mùa, nhưng với ông, đó không chỉ là hoa—mà là ký ức, là máu, là tuổi trẻ đã nằm lại.

“Tôi kể câu chuyện này không phải để nhắc lại nỗi đau,” ông nói, “mà để nhớ rằng, có những ngọn lửa đã cháy lên trong bóng tối—để chúng ta có ngày hôm nay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn