NGỌN LỬA TRÊN DÒNG KÊNH QUÊ MẸ
GỌN LỬA TRÊN DÒNG KÊNH QUÊ MẸ
(Kể về nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đoàn Thị Nghiệp)
"Có những người phụ nữ sinh ra để dệt nên hạnh phúc cho gia đình. Có những người phụ nữ lại gửi cả tuổi xuân của mình cho Tổ quốc. Đoàn Thị Nghiệp là một người như thế."
Mỗi lần mùa nước nổi về, những con kênh ở miền Tây lại lấp lánh ánh mặt trời. Hàng dừa nghiêng bóng xuống dòng nước trong xanh, lục bình tím trôi lững lờ như chưa từng biết đến chiến tranh.
Nhưng hơn nửa thế kỷ trước, chính trên những dòng kênh bình yên ấy đã diễn ra biết bao trận chiến ác liệt. Và ở đó có bóng dáng của một người con gái nhỏ nhắn nhưng mang ý chí lớn lao – Đoàn Thị Nghiệp.
Người dân vẫn thường gọi chị bằng cái tên thân thương: chị Nghiệp.
Không ai nghĩ rằng cô gái có dáng người mảnh mai, giọng nói nhẹ nhàng ấy lại là người nhiều lần khiến quân địch phải khiếp sợ.
Những năm tháng chiến tranh, quê hương Tiền Giang chìm trong khói lửa. Máy bay gầm rú trên bầu trời. Xe bọc thép nghiến nát những con đường làng. Đêm xuống, ánh pháo sáng xé tan màn đêm. Mỗi lần giặc càn, dân làng lại xuống hầm bí mật. Tiếng trẻ con khóc hòa cùng tiếng bom nổ. Đoàn Thị Nghiệp đứng bên bờ kênh nhìn quê hương tan hoang. Chị nắm chặt bàn tay. “Nếu ai cũng sợ... thì ai sẽ giữ lấy quê mình?” Câu nói ấy đã đưa chị bước vào con đường cách mạng.
Ngày đầu tham gia lực lượng du kích, nhiều người nhìn chị với ánh mắt ái ngại. Một đồng chí lớn tuổi bảo: “Con gái thì làm giao liên thôi, đánh giặc cực lắm.” Đoàn Thị Nghiệp mỉm cười: “Giặc có phân biệt đàn ông hay đàn bà đâu chú.” Cả đơn vị bật cười. Nhưng từ hôm ấy, ai cũng nhớ cô gái nhỏ có đôi mắt sáng như ngọn lửa.
Chị được giao nhiệm vụ giao liên. Ban ngày làm người nông dân. Đêm xuống lại len lỏi qua những cánh đồng, bơi xuồng vượt kênh, đưa tài liệu, chuyển vũ khí, dẫn đường cho cán bộ. Có những đêm mưa như trút. Nước kênh dâng cao. Chiếc xuồng ba lá chòng chành giữa màn đêm. Trên xuồng chỉ có một chiếc nón lá. Bên dưới lớp rau muống là những khẩu súng cần chuyển đến căn cứ. Nếu bị phát hiện... Án tử đã chờ sẵn. Nhưng chị chưa từng chùn bước.
Một lần... Địch lập nhiều chốt kiểm soát trên tuyến kênh. Mọi đường liên lạc gần như bị cắt đứt. Một bức điện khẩn cần đưa đến đơn vị trước khi trời sáng. Các đồng đội nhìn nhau lo lắng. Đoàn Thị Nghiệp đứng lên: “Để tôi đi.” Một người ngăn lại: “Nguy hiểm lắm!” Chị cười: “Nếu mình không đi thì nhiều người sẽ nguy hiểm hơn.” Đêm ấy. Chị cải trang thành người bán cá. Chiếc xuồng đầy cá rô, cá lóc che kín túi tài liệu. Khi đến trạm gác. Tên lính chĩa súng: “Đi đâu?” Chị bình tĩnh: “Cá đem ra chợ bán sớm.” Hắn lật mấy con cá lên xem. Mùi tanh bốc lên khiến hắn nhăn mặt: “Đi đi!” Chiếc xuồng chầm chậm rời bến. Chỉ khi khuất hẳn sau rặng dừa nước, chị mới thở phào. Bức điện được giao đúng giờ. Một trận phục kích của ta sau đó đã giành thắng lợi.
Không chỉ làm giao liên, Đoàn Thị Nghiệp còn trực tiếp tham gia nhiều trận chiến. Chị thông thuộc từng con rạch, từng lối mòn, từng bụi dừa nước. Mỗi lần dẫn đường cho đơn vị, chị đều đi trước.
Có chiến sĩ hỏi:
- Chị không sợ à?
Chị mỉm cười.
- Có chứ.
- Vậy sao chị vẫn đi?
- Vì phía sau mình còn quê hương.
Một câu nói ngắn gọn. Nhưng đủ để những người lính trẻ thêm vững lòng.
Trong một trận càn lớn, đơn vị bị địch bao vây. Đạn từ bốn phía bắn tới. Một đồng đội bị thương nặng. Muốn đưa anh ra khỏi vòng vây phải băng qua khoảng đất trống. Không ai dám mạo hiểm. Đoàn Thị Nghiệp lao lên. Chị bò sát mặt đất. Từng mét. Từng mét. Đạn cày tung bùn đất ngay bên cạnh. Cuối cùng chị cũng kéo được đồng đội vào nơi an toàn. Đôi bàn tay rớm máu. Chiếc áo bà ba rách tươm. Nhưng trên môi chị vẫn là nụ cười: “Còn sống là còn đánh.”
Điều khiến mọi người kính phục chị không chỉ là lòng dũng cảm. Mà còn là tình yêu thương. Mỗi lần đơn vị hành quân qua xóm nhỏ, chị đều nhắc:
- Không được làm phiền dân.
Có bữa cả ngày chưa ăn. Một má già mang nồi khoai luộc ra. Chị chỉ lấy đúng một củ.
- Để phần mấy em nhỏ.
Người má nhìn chị mà rưng rưng nước mắt.
- Con gái má mà cũng được như con...
Chị cười hiền.
- Con cũng là con của má mà.
Trong những năm tháng khói lửa, tình quân dân đã trở thành sức mạnh giúp cách mạng vượt qua mọi gian khó.
Chiến tranh rồi cũng đi qua. Những hố bom được lấp đầy bằng màu xanh của ruộng lúa. Những con kênh năm nào lại rộn ràng tiếng ghe xuồng. Tiếng trẻ em đến trường thay cho tiếng súng. Nhưng người dân Tiền Giang vẫn không quên người nữ chiến sĩ năm xưa.
Với những chiến công, lòng dũng cảm và sự cống hiến không mệt mỏi, Đoàn Thị Nghiệp đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Danh hiệu ấy không chỉ là phần thưởng dành cho riêng chị, mà còn là sự ghi nhận đối với biết bao người phụ nữ miền Nam đã âm thầm cống hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.
Hôm nay, trên những con đường rộng mở của quê hương Tiền Giang, cuộc sống đã bình yên. Những hàng dừa vẫn soi bóng xuống dòng kênh. Gió vẫn mang theo hương lúa chín. Mỗi khi nhắc đến Đoàn Thị Nghiệp, người dân không chỉ nhớ đến một nữ anh hùng gan dạ, mà còn nhớ đến một người phụ nữ giàu lòng nhân ái, luôn đặt Tổ quốc và nhân dân lên trên bản thân mình.
Câu chuyện về chị là câu chuyện của cả một thế hệ "thời hoa lửa" – những con người đã viết nên trang sử hào hùng bằng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình. Và ngọn lửa ấy vẫn còn cháy mãi, trong từng dòng kênh, từng cánh đồng, trong trái tim của các thế hệ hôm nay và mai sau./.



