Bài viết

Ngọn lửa trên dòng sông Nhật Lệ

Quảng Trị26/12/2025Chi đoàn 11 Sinh (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có người đã nói rằng: “Lịch sử được viết bằng máu và nước mắt, nhưng được giữ lại bằng ký ức của con người.”
Trong dòng chảy ký ức ấy, có những nhân chứng không để lại tên tuổi vang dội, không bước lên bục cao của danh vọng, nhưng chính cuộc đời họ là bằng chứng sống cho một thời không thể quên. Mẹ Suốt – người mẹ chèo đò trên sông Nhật Lệ – là một nhân chứng như thế: một con người nhỏ bé, nhưng mang trong mình sức nặng của cả một giai đoạn lịch sử.
Mẹ Suốt sinh ra bên dòng Nhật Lệ hiền hòa. Nhưng khi chiến tranh ập đến, con sông ấy không còn là dòng nước của đời sống thường ngày, mà trở thành ranh giới sinh tử. Khi kháng chiến chống Mỹ bước vào những năm tháng ác liệt nhất, mẹ đã ngoài năm mươi tuổi. Ở cái tuổi mà con người ta thường mong được an yên, mẹ lại chọn đối diện với hiểm nguy bằng một công việc giản dị: chèo đò đưa bộ đội, thương binh, vũ khí vượt sông.
Con đò của mẹ nhỏ, mỏng manh trước bom đạn. Mẹ cũng vậy. Nhưng chính trong sự mong manh ấy lại tồn tại một sức mạnh khiến người ta phải cúi đầu. Mỗi chuyến đò là một lần mẹ đem sinh mạng mình đặt giữa làn ranh sống – chết. Mẹ không có vũ khí, không có quyền lựa chọn an toàn, chỉ có một suy nghĩ rất đơn sơ: “Nếu mình không làm, sẽ có người không qua được sông.”
Sự đơn sơ ấy, khi được đặt vào hoàn cảnh khốc liệt, lại trở thành điều vĩ đại.
Điều khiến em nghẹn ngào nhất không phải là bom nổ hay đạn bay, mà là sự bình thản của mẹ Suốt. Mẹ không bi kịch hóa nỗi sợ. Mẹ chèo đò như thể đó là việc cần làm nhất trên đời. Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ không biến thành sự trốn chạy, mà hóa lửa — thành sức chịu đựng, thành ý chí, thành một thứ dũng cảm không cần được gọi tên.
Mẹ Suốt là nhân chứng lịch sử bởi mẹ không đứng ngoài chiến tranh để quan sát nó, mà đứng trong chiến tranh để sống cùng nó. Chiến tranh in hằn lên mái tóc bạc sớm, lên thân hình gầy guộc, lên từng nhịp chèo đều đặn giữa mưa bom. Mẹ không kể về chiến tranh bằng lời, mà bằng sự hiện diện bền bỉ của mình giữa cái chết.
Nhà văn Nguyễn Minh Châu từng viết: “Chiến tranh không chỉ hủy diệt con người, mà còn thử thách phẩm giá con người.”
Trong thử thách ấy, mẹ Suốt không để chiến tranh làm mình trở nên khô cứng hay vô cảm. Trái lại, mẹ giữ trọn nhân tính bằng cách sống có trách nhiệm đến tận cùng. Chính điều đó khiến mẹ trở thành một biểu tượng đạo đức, chứ không chỉ là một nhân vật lịch sử.
Câu chuyện của mẹ đặt ra một câu hỏi lớn cho thế hệ sau: điều gì làm nên giá trị của một con người trong dòng chảy lịch sử? Không phải quyền lực, không phải chiến công hiển hách, mà là khả năng đặt lợi ích chung cao hơn sự an toàn cá nhân. Khi một con người chấp nhận “mất mình” để giữ lấy điều lớn lao hơn, người ấy đã bước sang một chiều kích khác của sự sống.
Trong thời bình, chúng em không phải chèo đò giữa bom đạn, nhưng vẫn đứng trước những lựa chọn đạo đức. Sự vô cảm, thờ ơ chính là hình thức nguy hiểm nhất của sự phản bội lịch sử. Như một triết gia từng nói: “Cái ác không phải lúc nào cũng gào thét; đôi khi nó tồn tại nhờ sự im lặng của những người tốt.”
Sống xứng đáng với quá khứ, vì thế, không phải là nhớ mãi nỗi đau, mà là không để nỗi đau ấy trở nên vô nghĩa.
Mẹ Suốt đã đi xa, nhưng con đò của mẹ vẫn còn trôi trong ký ức dân tộc. Có những con người không cần đứng giữa ánh sáng, bởi chính họ là nơi ánh sáng được thắp lên. Ngọn lửa mà mẹ Suốt để lại không bùng cháy rực rỡ, nhưng âm ỉ, bền bỉ, đủ để sưởi ấm một thời và soi đường cho những thế hệ sau.
Và có lẽ, lịch sử sẽ còn được gìn giữ, chừng nào chúng ta còn biết cúi đầu trước những con người đã lặng lẽ hóa lửa, để đất nước này không chìm vào bóng tối.

Mọi thắc mắc vui lòng liên hệ:
SĐT:0859552336
Trần Thị Minh Châu


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa trên dòng sông Nhật Lệ | Câu chuyện thời hoa lửa