NGỌN LỬA TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi đất nước còn chìm trong khói lửa bom đạn, cô Nguyễn Thị Lan khi ấy mới chỉ ngoài đôi mươi đã hăng hái tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Rời xa mái nhà nhỏ thân thuộc, cô mang theo trong mình ngọn lửa nhiệt huyết tuổi trẻ cùng tình yêu Tổ quốc sâu sắc.
Nhiệm vụ của Lan là mở đường, tải đạn và vận chuyển lương thực phục vụ bộ đội hoạt động tại khu vực gần núi Bà Đen. Đó là công việc vô cùng gian khổ và đầy hiểm nguy. Những cung đường cô và đồng đội đi qua ngày ngày đều bị bom đạn tàn phá, đất đá ngổn ngang. Có những đoạn vừa kịp san lấp thì lại bị đánh sập, nhưng họ vẫn kiên trì bám trụ, làm lại từ đầu không ngơi nghỉ.
Giữa cái nắng như thiêu đốt, mồ hôi thấm ướt lưng áo, Lan vẫn lặng lẽ tiếp tục công việc, không một lời than vãn. Khi màn đêm buông xuống và ánh đèn bị nghiêm cấm, cô cùng đồng đội lại miệt mài lao động trong bóng tối, chỉ dựa vào ánh trăng mờ và sự quen thuộc từng tấc đường, ngọn cây.
Một kỷ niệm sâu sắc mà Lan không bao giờ quên là lần một đồng đội bị thương nặng do bom nổ. Không chút chần chừ, cô cùng mọi người thay nhau cáng người bị thương băng rừng suốt nhiều giờ liền. Đường rừng trơn trượt, cây cối rậm rạp, có lúc tưởng như không thể tiếp tục, nhưng họ vẫn gắng sức vượt qua tất cả vì sự sống của đồng đội.
Trong những phút nghỉ ngơi hiếm hoi, Lan thường nhớ về gia đình và những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm áp. Thế nhưng, cô luôn tự nhủ phải cố gắng hơn nữa vì Tổ quốc, vì ngày mai hòa bình.
Sau khi chiến tranh kết thúc, Lan trở về quê nhà, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi lần nhắc lại những năm tháng ấy, ánh mắt cô vẫn ánh lên niềm tự hào. Với mọi người xung quanh, cô không chỉ là một người phụ nữ giản dị mà còn là “ngọn lửa” bền bỉ của một thời hoa lửa không thể nào quên.



