Ngọn Lửa Tri Ân Không Bao Giờ Tắt
Ngọn Lửa Tri Ân Không Bao Giờ Tắt
Trong căn nhà nhỏ ở miền quê Thanh Chương, có một bàn thờ được lau dọn đều đặn mỗi sớm mồng một, ngày rằm. Trên bàn thờ ấy không có di ảnh, bởi người được thờ đã ra đi từ khi đất nước còn chưa có điều kiện lưu giữ một tấm hình. Chỉ có một tấm bằng Tổ quốc ghi công, được lồng khung cẩn thận, đặt trang trọng giữa làn khói hương mỏng. Người thắp hương, năm nay đã ngoài bảy mươi, đôi mắt không còn nhìn rõ nữa. Nhưng ông vẫn lần từng bước quen thuộc, vẫn biết chính xác vị trí bát hương, vẫn khấn đủ từng lời như đã khấn suốt mấy chục năm qua. Người ông thờ phụng là liệt sĩ Trần Liên Thọ, chú họ của ông, hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Bố tôi, người cháu họ ấy, kể về liệt sĩ Trần Liên Thọ không bằng những ký ức trực tiếp, bởi khi ông ra đi, bố tôi còn chưa chào đời. Những gì bố tôi biết là do các bậc cao niên trong dòng họ, những người hàng xóm láng giềng cùng thời với liệt sĩ kể lại, rồi cứ thế truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đến hôm nay, khi những người từng biết ông đã lần lượt về với đất, khi dòng họ không còn ai là thân thích gần gũi, bố tôi trở thành người duy nhất còn lại gìn giữ ký ức ấy, dù đôi mắt ông giờ đây đã không còn nhìn thấy ánh sáng.



