Ngọn lửa tri ân trong trái tim thế hệ trẻ
Trong hành trình lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có biết bao con người đã lặng lẽ dâng hiến tuổi xuân, trí tuệ, máu xương và cả cuộc đời mình cho cách mạng. Họ là những người đã đi qua năm tháng gian lao, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng, lấy lý tưởng độc lập, tự do làm ngọn đuốc soi đường. Nhắc đến những người có công với cách mạng là nhắc đến những tấm gương sáng ngời của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của niềm tin bất diệt vào ngày mai tươi sáng của dân tộc.
Có những người đã trở thành tên tuổi lớn trong lịch sử. Có những người chỉ là người mẹ, người cha, người chiến sĩ, người dân bình thường nơi làng quê nhỏ bé. Nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: họ đã sống, chiến đấu, hy sinh vì đất nước, vì nhân dân. Nhờ có họ, hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, lao động, xây dựng quê hương dưới bầu trời độc lập.
Trước hết, khi nói về công lao đối với cách mạng Việt Nam, mỗi người dân Việt Nam đều thành kính nhớ đến Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu. Người đã dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, cho hạnh phúc của nhân dân. Từ người thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước với hai bàn tay trắng, đến vị lãnh tụ vĩ đại khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cuộc đời của Bác là một hành trình hy sinh không mệt mỏi. Bác sống giản dị, thanh cao, nhưng trong trái tim Người luôn cháy bỏng tình yêu nước, thương dân. Người từng mong muốn tột bậc rằng đất nước được độc lập, nhân dân được tự do, ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành. Lý tưởng ấy đến hôm nay vẫn là ánh sáng soi đường cho bao thế hệ người Việt Nam.
Bên cạnh hình ảnh vị lãnh tụ vĩ đại, lịch sử dân tộc còn ghi nhớ biết bao người con trẻ tuổi đã hiến dâng thanh xuân cho cách mạng. Trong đó, nữ anh hùng liệt sĩ Võ Thị Sáu là một biểu tượng đẹp đẽ và xúc động. Chị sinh ra ở vùng Đất Đỏ, lớn lên trong những năm tháng quê hương bị giày xéo bởi chiến tranh. Tuổi đời còn rất trẻ, nhưng chị đã sớm giác ngộ cách mạng, tham gia hoạt động, chiến đấu gan dạ và kiên cường. Khi bị bắt, bị giam cầm, bị kết án, chị vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng. Hình ảnh người con gái trẻ hiên ngang trước họng súng quân thù đã trở thành biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam. Chị ra đi khi tuổi xuân còn dang dở, nhưng tên tuổi Võ Thị Sáu mãi mãi sống trong lòng dân tộc như một đóa hoa đỏ thắm của lòng yêu nước.
Nếu Võ Thị Sáu là hình ảnh người con gái kiên trung, thì Tô Vĩnh Diện là biểu tượng của tinh thần quên mình trong chiến đấu. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, khi khẩu pháo có nguy cơ lao xuống vực, anh đã dũng cảm lấy thân mình chèn pháo, bảo vệ vũ khí, bảo vệ nhiệm vụ chiến đấu của đơn vị. Hành động ấy không chỉ là sự hy sinh trong một khoảnh khắc hiểm nguy, mà còn là kết tinh của lòng quả cảm, của ý chí “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Tô Vĩnh Diện đã ngã xuống, nhưng hình ảnh anh nằm lại bên khẩu pháo năm xưa đã trở thành bài học sâu sắc về trách nhiệm, về lòng trung thành và về sự hy sinh cao cả của người chiến sĩ cách mạng.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tên tuổi anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi cũng làm xúc động hàng triệu trái tim. Anh là một người thanh niên xứ Quảng, một chiến sĩ biệt động Sài Gòn, đã dám nhận nhiệm vụ hiểm nguy vì lý tưởng đấu tranh giải phóng dân tộc. Khi bị địch bắt và kết án tử hình, Nguyễn Văn Trỗi vẫn giữ thái độ hiên ngang, bất khuất. Trước pháp trường, anh không run sợ, không khuất phục, mà để lại hình ảnh một người thanh niên Việt Nam yêu nước, sẵn sàng hy sinh cho độc lập, tự do. Cuộc đời anh ngắn ngủi, nhưng khí phách của anh thì dài lâu cùng lịch sử. Anh đã chứng minh rằng tuổi trẻ Việt Nam trong thời chiến không chỉ biết yêu thương, mơ ước, mà còn biết sống có lý tưởng và dám hiến dâng cho Tổ quốc.
Nhắc đến người có công với cách mạng, không thể không nhắc tới Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu. Trong Chiến dịch Biên giới Thu - Đông năm 1950, tại cứ điểm Đông Khê, La Văn Cầu đã chiến đấu vô cùng dũng cảm. Dù bị thương nặng, anh vẫn nén đau, tiếp tục tiến lên làm nhiệm vụ, góp phần mở đường cho đồng đội chiến đấu. Tấm gương La Văn Cầu cho thấy sức mạnh phi thường của con người Việt Nam khi có lý tưởng cách mạng soi đường. Vết thương trên thân thể người lính có thể hằn sâu theo năm tháng, nhưng tinh thần chiến đấu và lòng trung thành với Tổ quốc thì không bao giờ phai nhạt.
Những nhân vật ấy, mỗi người một hoàn cảnh, một thời điểm lịch sử, một con đường cống hiến khác nhau, nhưng đều làm nên vẻ đẹp chung của người Việt Nam yêu nước. Chủ tịch Hồ Chí Minh hiến dâng cả cuộc đời cho dân tộc. Võ Thị Sáu hiến dâng tuổi xuân trong trẻo. Tô Vĩnh Diện hiến dâng thân mình giữa chiến trường ác liệt. Nguyễn Văn Trỗi hiến dâng khí phách tuổi hai mươi trước pháp trường. La Văn Cầu hiến dâng máu xương nơi trận tuyến. Từ họ, ta hiểu rằng cách mạng không phải là điều gì xa vời, mà được làm nên bởi chính những con người cụ thể, những trái tim cụ thể, những sự hy sinh cụ thể.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng công lao của những người có công với cách mạng vẫn còn mãi. Sự hy sinh của họ đã hóa thành màu xanh của ruộng đồng, thành tiếng trống trường mỗi sớm mai, thành nụ cười bình yên của trẻ thơ, thành những con đường mới, những mái nhà mới, những ước mơ mới trên quê hương Việt Nam. Mỗi chúng ta khi được sống trong hòa bình cần tự nhắc mình rằng: độc lập hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mất mát; tự do hôm nay được xây nên từ máu xương của bao thế hệ đi trước.
Là một giáo viên tiểu học, tôi càng thấm thía trách nhiệm của mình trong việc giáo dục học sinh lòng biết ơn đối với những người có công với cách mạng. Với học sinh nhỏ tuổi, lịch sử đôi khi còn là điều xa xôi, khó hình dung. Vì vậy, người thầy cần kể cho các em nghe bằng những câu chuyện gần gũi, bằng giọng nói chân thành, bằng trái tim biết xúc động. Khi kể về chị Võ Thị Sáu, tôi muốn các em hiểu thế nào là lòng dũng cảm. Khi kể về anh Tô Vĩnh Diện, tôi muốn các em hiểu thế nào là tinh thần trách nhiệm. Khi kể về anh Nguyễn Văn Trỗi, tôi muốn các em hiểu thế nào là lý tưởng sống. Khi kể về anh La Văn Cầu, tôi muốn các em hiểu thế nào là ý chí vượt lên đau đớn, gian khổ. Và khi nói về Bác Hồ, tôi muốn các em học được lòng yêu nước, tình thương người và lối sống giản dị, cao đẹp.
Tri ân người có công với cách mạng không chỉ là thắp một nén hương trong ngày lễ lớn, không chỉ là đặt một vòng hoa trước tượng đài liệt sĩ. Tri ân còn là sống tốt hơn mỗi ngày. Với người lớn, đó là lao động tận tụy, chấp hành pháp luật, đóng góp cho cộng đồng. Với học sinh, đó là chăm ngoan, học giỏi, biết yêu thương gia đình, kính trọng thầy cô, giúp đỡ bạn bè, giữ gìn trường lớp, quê hương. Những việc làm nhỏ bé ấy, nếu được nuôi dưỡng bằng lòng biết ơn, sẽ trở thành nền tảng để các em lớn lên thành những công dân có trách nhiệm.
Tôi luôn tin rằng, một dân tộc biết tri ân quá khứ là một dân tộc có tương lai bền vững. Những người có công với cách mạng đã trao lại cho chúng ta một đất nước độc lập. Trách nhiệm của thế hệ hôm nay là giữ gìn, xây dựng và làm cho đất nước ấy ngày càng giàu đẹp, văn minh. Đó không chỉ là lời hứa trước lịch sử, mà còn là mệnh lệnh từ trái tim của mỗi người Việt Nam.
Xin được thành kính tri ân Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu, tri ân các anh hùng liệt sĩ, các thương binh, bệnh binh, các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng và tất cả những người có công với cách mạng. Công lao của các thế hệ đi trước sẽ mãi là ngọn lửa thiêng liêng soi sáng con đường hôm nay và mai sau. Là một giáo viên tiểu học, tôi nguyện sẽ tiếp tục góp phần nhỏ bé của mình để truyền ngọn lửa ấy cho học sinh, để trong trái tim các em luôn có tình yêu Tổ quốc, lòng biết ơn và khát vọng sống xứng đáng với những hy sinh cao cả của cha anh.



