Ngọn Lửa Trong Bếp Rơm
Ngọn Lửa Trong Bếp Rơm
Những năm sau chiến tranh, căn bếp nhà bà Liên lúc nào cũng đỏ lửa từ sáng sớm.
Bếp được xây bằng đất nện.
Chất đốt chủ yếu là rơm khô và củi nhặt từ ngoài đồng.
Mỗi buổi sáng, khi trời còn mờ sương, bà đã thức dậy nhóm bếp.
Tiếng củi cháy lách tách.
Tiếng nước sôi trong chiếc ấm nhôm cũ.
Mùi khói quyện cùng mùi cơm mới lan khắp căn nhà.
Đó là mùi hương của tuổi thơ các con bà.
Có những ngày khó khăn, nồi cơm chỉ độn thêm khoai hoặc sắn.
Nhưng bữa cơm vẫn đầy tiếng cười.
Bởi người mẹ luôn tìm cách giữ cho gia đình một không khí ấm áp.
Nhiều năm sau, căn bếp củi được thay bằng bếp gas rồi bếp điện.
Không còn khói cay mắt.
Không còn những bó rơm chất đầy góc sân.
Nhưng mỗi khi nhớ về quá khứ, các con bà Liên đều nhớ đến ngọn lửa trong căn bếp nhỏ.
Ngọn lửa không chỉ nấu chín thức ăn.
Mà còn giữ hơi ấm cho cả gia đình qua những năm tháng gian khó.



