Bài viết

Ngọn Lửa Trong Căn Bếp Lá

Đồng Tháp20/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô Nguyễn Thị Bé sinh năm 1953 tại một vùng quê nghèo miền Tây Nam Bộ. Thời trẻ, cô nổi tiếng là người nhanh nhẹn, chịu thương chịu khó và luôn sẵn lòng giúp đỡ bà con trong xóm. Khi chiến tranh bảo vệ Tổ quốc diễn ra ác liệt ở khu vực biên giới Tây Nam, nhiều thanh niên trong làng lên đường làm nhiệm vụ. Cô Bé lúc ấy tham gia đội hậu cần địa phương, phụ trách nấu ăn, giặt băng gạc và chăm sóc những chiến sĩ bị thương chuyển về tuyến sau. Nơi đơn vị đóng quân chỉ là những căn chòi lá dựng tạm giữa vườn dừa nước. Ban ngày khói bếp rất dễ bị phát hiện nên mọi người thường phải nấu ăn từ lúc trời chưa sáng hoặc khi đêm xuống. Có hôm thiếu gạo, cô Bé cùng vài chị em đi đổi khoai mì và rau rừng từ bà con quanh vùng để bộ đội có thêm bữa ăn. Một buổi chiều năm 1980, khi cô đang nấu cháo cho nhóm chiến sĩ bị sốt rét thì bất ngờ nghe tiếng báo động gần khu vực trú quân. Mọi người lập tức thu dọn đồ đạc để di chuyển xuống hầm trú ẩn. Giữa lúc hỗn loạn, cô Bé phát hiện nồi cháo còn đang sôi trên bếp. Nếu để lửa bùng lớn, khói có thể bốc cao làm lộ vị trí của cả đơn vị. Không kịp suy nghĩ nhiều, cô dùng đôi tay trần nhấc nồi cháo xuống khỏi bếp đất rồi nhanh chóng phủ tro lên đống than đỏ rực. Vì quá vội, bàn tay cô bị bỏng rát nhưng cô vẫn cố chịu đau để dập tắt hết ánh lửa còn sót lại. Nhờ vậy khu trú quân không bị phát hiện trong lúc mọi người đang sơ tán. Đêm hôm đó, các chiến sĩ quay về thấy nồi cháo vẫn còn nguyên. Một người lính trẻ xúc động nói rằng chưa bao giờ anh ăn bát cháo nào ngon và ấm lòng đến thế giữa những ngày chiến tranh gian khó. Còn cô Bé chỉ cười hiền, lấy tà áo bà ba quấn quanh bàn tay đang đỏ phồng rồi tiếp tục nhóm lại bếp lửa nhỏ. Nhiều năm trôi qua, ký ức về căn bếp lá giữa mùa chiến sự vẫn còn in đậm trong lòng những người từng sống ở nơi ấy. Câu chuyện của cô Nguyễn Thị Bé là hình ảnh đẹp về sự hy sinh thầm lặng của những người phụ nữ hậu phương — những con người không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn góp phần giữ vững ngọn lửa niềm tin trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn