Ngọn Lửa Trong Chiếc Đèn Dầu Cũ
Tựa đề: Ngọn Lửa Trong Chiếc Đèn Dầu Cũ
Năm 1969, trong một ngôi nhà nhỏ giữa làng, có một chiếc đèn dầu đặt trên bàn gỗ. Thân đèn bằng thủy tinh đã ngả màu vàng nhạt, bấc đèn cháy đều mỗi khi được châm lửa. Ánh sáng không mạnh, nhưng đủ để soi cả gian nhà vào những đêm không có điện.
Người ta quen với việc trong nhà ông Hậu luôn có ánh đèn.
Dù sớm hay muộn.
Dù yên hay không yên.
Ông Hậu là người thắp đèn.
Mỗi tối, ông đều cẩn thận châm dầu, chỉnh bấc, rồi nhìn ngọn lửa lên cao một chút trước khi ổn định lại.
“Giờ có đèn điện rồi, sao còn dùng đèn dầu?” người ta hỏi.
Ông đáp:
“Vì nó không phụ thuộc vào gì cả.”
Năm 1970, chiến tranh khiến điện có lúc không ổn định, nhưng chiếc đèn dầu vẫn luôn ở đó, như một thói quen không thay đổi.
Con trai ông hỏi:
“Không có điện thì mình vẫn sống được hả ba?”
Ông gật đầu:
“Nhưng không có ánh sáng thì khó nhìn rõ nhau.”
Năm 1971, có những đêm cả nhà chỉ ngồi quanh ánh đèn dầu. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng bấc cháy “lách tách”.
Ánh sáng nhỏ, nhưng đủ để thấy mặt nhau.
Năm 1972, một lần gió lớn thổi qua cửa sổ, làm ngọn lửa chao đảo suýt tắt.
Con trai ông vội che tay lại.
“Suýt nữa tắt rồi!” anh nói.
Ông Hậu bình tĩnh chỉnh lại bấc:
“Tắt thì thắp lại.”
Năm 1973, dầu đèn khan hiếm hơn. Mỗi lần thắp đều phải tính toán kỹ hơn.
Nhưng ông vẫn giữ thói quen thắp mỗi tối.
Một người hàng xóm nói:
“Cực vậy để làm gì?”
Ông trả lời:
“Để trong nhà không có tối hoàn toàn.”
Năm 1974, có người đề nghị bỏ đèn dầu, dùng đèn điện cho tiện.
Ông lắc đầu:
“Đèn điện sáng hơn, nhưng đèn này giữ được thời gian.”
Không ai hiểu rõ, nhưng cũng không ai phản đối.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Ánh sáng điện bắt đầu phủ khắp làng. Những đêm tối dần biến mất. Nhà cửa sáng hơn, rõ hơn.
Nhưng chiếc đèn dầu cũ vẫn còn trên bàn ông Hậu.
Một buổi tối, con trai ông trở về sau nhiều năm xa nhà.
Anh nhìn chiếc đèn:
“Giờ còn thắp làm gì nữa ba?”
Ông Hậu chậm rãi châm lửa.
Ngọn lửa nhỏ bùng lên, vàng và ấm.
Ông nói:
“Để nhớ là đã từng có những đêm… mà một ngọn lửa nhỏ thôi cũng đủ để cả nhà nhìn thấy nhau rõ hơn bất kỳ ánh sáng nào khác.”
Anh im lặng.
Ánh đèn rung nhẹ theo gió.
Không còn là thứ duy nhất để soi sáng căn nhà, nhưng vẫn được giữ lại như một phần không thể thay thế.
Vì có những ngọn lửa không sinh ra để cạnh tranh với ánh sáng mới,
mà để nhắc rằng con người đã từng sống qua những đêm tối dài, chỉ bằng một chút ánh sáng nhỏ nhoi nhưng đủ ấm để giữ họ ở lại bên nhau.



