Bài viết

Ngọn lửa trong đêm

Ninh Bình18/04/2026Nguyễn Thị Phương (Trường Tiểu học Hải Quang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi chiến tranh còn ác liệt, làng nhỏ ven sông của cậu bé Minh luôn chìm trong khói lửa. Mỗi đêm, tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu trời, ánh pháo sáng rực lên như những đóa hoa lửa đáng sợ.

Minh mới 12 tuổi nhưng đã quen với việc giúp mẹ gánh nước, chăm em và cùng dân làng đào hầm trú ẩn. Cha của Minh là bộ đội, đã đi xa từ lâu. Trước khi lên đường, ông chỉ kịp xoa đầu Minh và dặn: “Con hãy thay cha bảo vệ gia đình.”

Một buổi tối, khi tiếng còi báo động vang lên, cả làng vội vã chạy xuống hầm. Nhưng Minh chợt nhớ ra còn cụ Tư – người già yếu sống cuối làng – chưa kịp xuống. Không do dự, cậu lao ra ngoài, giữa ánh lửa chớp loang loáng. Gió nóng hầm hập, đất đá rung chuyển, nhưng Minh vẫn chạy thật nhanh.

Đến nơi, cậu dìu cụ Tư từng bước, vừa đi vừa động viên: “Cụ cố lên, sắp đến hầm rồi!” Một tiếng nổ lớn vang lên phía sau, đất văng tung tóe. Nhưng cuối cùng, Minh và cụ cũng kịp xuống hầm an toàn.

Sau đêm ấy, cả làng ai cũng xúc động trước hành động dũng cảm của Minh. Cậu bé nhỏ tuổi nhưng trái tim lại sáng lên như một ngọn lửa ấm giữa thời chiến khốc liệt.

Vài tháng sau, cha Minh trở về trong niềm vui vỡ òa. Ông ôm chầm lấy con trai, tự hào nói: “Con đã lớn thật rồi.”

Giữa những năm tháng hoa lửa, chính những con người bình dị như Minh đã góp phần giữ gìn sự sống, thắp lên niềm tin và hy vọng cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn