Khác

Ngọn lửa trong đêm

Tối hôm đó, Minh nhận nhiệm vụ mang một bức thư khẩn vượt qua cánh rừng sang đơn vị bộ đội đóng bên kia đồi. Con đường vốn quen thuộc bỗng trở nên đáng sợ. Gió thổi qua tán cây nghe như tiếng người thì thầm. Xa xa, tiếng nổ vọng lại từng hồi. Minh ôm chặt túi thư trước ngực, tự nhủ: “Chỉ cần đến được bên kia đồi.” Cậu bước nhanh qua lối mòn. Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên phía trước. Ánh pháo sáng bùng lên, soi rõ cả khu rừng. Minh lập tức nằm rạp xuống đất. Tim cậu đập mạnh đến mức tư

Ninh Bình21/04/2026Đặng Thị Ngọc Bích (Đoàn Trường THPT Giao Thuỷ B)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, bầu trời không có trăng. Chỉ có những vệt sáng đỏ rực thỉnh thoảng xé ngang màn đêm – ánh pháo sáng từ phía chiến tuyến. Làng nhỏ nằm sát bìa rừng chìm trong im lặng căng thẳng, như đang nín thở.

Minh mới mười bảy tuổi. Cậu vốn chỉ là một chàng trai chăn trâu, quen với cánh đồng lúa và con sông nhỏ trước làng. Nhưng chiến tranh đến, mang theo khói súng và chia cắt những ngày yên bình. Cha Minh đã ra mặt trận từ lâu, còn Minh ở lại làng cùng mẹ và tham gia đội giao liên.

Tối hôm đó, Minh nhận nhiệm vụ mang một bức thư khẩn vượt qua cánh rừng sang đơn vị bộ đội đóng bên kia đồi. Con đường vốn quen thuộc bỗng trở nên đáng sợ. Gió thổi qua tán cây nghe như tiếng người thì thầm. Xa xa, tiếng nổ vọng lại từng hồi.

Minh ôm chặt túi thư trước ngực, tự nhủ:

“Chỉ cần đến được bên kia đồi.”

Cậu bước nhanh qua lối mòn. Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên phía trước. Ánh pháo sáng bùng lên, soi rõ cả khu rừng. Minh lập tức nằm rạp xuống đất. Tim cậu đập mạnh đến mức tưởng như có thể nghe thấy trong đêm.

Một lát sau, mọi thứ lại chìm vào bóng tối.

Minh tiếp tục bò qua đoạn đường còn lại. Khi cậu lên đến đỉnh đồi, ánh lửa từ bếp của đơn vị bộ đội thấp thoáng phía xa. Một người lính gác phát hiện ra cậu và chạy lại.

“Em từ làng sang à?” – anh hỏi khẽ.

Minh gật đầu, đưa bức thư đã hơi ướt mồ hôi. Người lính nhận thư, ánh mắt bỗng sáng lên khi đọc nhanh nội dung. Anh quay sang đồng đội:

“Tin quan trọng! Chúng ta phải chuẩn bị ngay.”

Minh đứng đó, thở dốc nhưng trong lòng nhẹ nhõm lạ thường. Cậu biết mình chỉ là một người rất nhỏ giữa thời chiến, nhưng việc vừa làm có thể giúp ích cho nhiều người.

Trước khi quay về, người lính gác đặt tay lên vai Minh và nói:

“Cảm ơn em. Trong thời lửa đạn này, những người dũng cảm như em chính là ngọn lửa giữ cho hy vọng không tắt.”

Minh nhìn về phía làng mình ở xa xa. Dù chiến tranh vẫn còn đó, cậu tin rằng một ngày nào đó, bầu trời sẽ lại yên bình – không còn ánh pháo sáng, chỉ còn ánh trăng dịu dàng soi xuống cánh đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn