Cựu Thanh niên xung phong

Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn

Câu chuyện kể về một đêm sửa đường trong mưa bom, khi một ngọn lửa nhỏ đã giữ vững tinh thần cho cả đội thanh niên xung phong giữa gian khổ.

Bắc Ninh06/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Trường Tiểu học Phú Lâm 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, cô Trần Thị Hòa mới mười chín tuổi, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến Trường Sơn. Công việc của cô và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo đường thông suốt cho xe ra tiền tuyến.

Một đêm mưa lớn, sau đợt oanh tạc dữ dội, con đường chính bị cày nát. Đội của cô Hòa được lệnh ra hiện trường ngay trong đêm để sửa đường. Trời tối đen như mực, chỉ có ánh chớp và tiếng bom vọng lại từ xa.

Đất nhão, nước ngập đến mắt cá chân, từng người lặng lẽ làm việc trong mưa. Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên gần đó khiến cả đội giật mình. Một số người hoảng sợ, có người bị thương nhẹ.

Giữa lúc ấy, một đồng đội của cô Hòa – anh Phạm Quang – lặng lẽ nhóm lên một ngọn lửa nhỏ từ những cành cây khô còn sót lại. Ngọn lửa leo lét giữa mưa gió, nhưng lại khiến mọi người ấm lòng lạ thường.

Anh Quang nói:
“Còn lửa là còn người, còn đường là còn xe đi.”

Câu nói ấy như tiếp thêm sức mạnh. Mọi người lại cúi xuống làm việc, chuyền tay nhau từng xẻng đất, từng tảng đá. Ngọn lửa nhỏ vẫn cháy, soi rõ những khuôn mặt lấm lem nhưng kiên cường.

Đến gần sáng, con đường cơ bản được khôi phục. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua, tất cả vỡ òa trong niềm vui.

Nhiều năm sau, cô Hòa nhớ lại:
“Đêm ấy, không phải ngọn lửa sưởi ấm chúng tôi, mà chính niềm tin và tình đồng đội đã giữ cho ngọn lửa không tắt.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn | Câu chuyện thời hoa lửa